Truyện dài: Chị ơi… Anh yêu em – Cusiu (Chap 15 + 16)

Bài gốc: Truyện dài: Chị ơi… Anh yêu em – Cusiu (Chap 15 + 16)

Xem thêm danh mục: cung hoang dao, Quick and Snow Snow, Truyện dài, Du lịch – Phượt, Ẩm thực, Thiên nhiên

  • Truyện: Chị ơi… Anh yêu em

  • Tác giả: Cusius (Thành viên diễn đàn voz)
  • Nguồn bài: http://vozforums.com/showthread.php?t=2148460

Chị ơi… Anh yêu em – Cusiu (Chap 15 + 16)

Chap 15:

Chẳng hiểu sao lúc đó mình tính phóng ngay lên Đà Lạt (Đã có lần khùng khùng nửa đêm mình chạy một mình lên Đà Lạt ăn sáng uống cafe rồi về ). Mình muốn rũ bỏ mọi thứ, bỏ lại chị, bỏ lại Sài Gòn đầy rẫy sự giả dối, lừa lọc.

Chạy đến Thanh Đa thì mình quay đầu xe lại, chạy như điên trở lại. Có cái gì đó nó thức tỉnh mình, giằng xé, day dứt trong suy nghĩ của mình. Chị đang đau đớn như thế, cô đơn và sợ hãi như thế, mệt mỏi như thế. Tại sao mình lại bỏ rơi chị chứ, mình đã từng biết bao nhiêu lần hứa sẽ ko rời xa chị dù bất cứ giá nào. Chính lúc này là lúc chị cần mình hơn bao giờ hết cơ mà. Hơn hết, tình cảm của mình lớn hơn cái sự căm ghét tức thời kia rất nhiều, rất rất nhiều. Tự nhiên mình cảm thấy thương chị vô hạn. Dù chị có làm gì mình, tàn độc ntn đi nữa, mình vẫn coi đó là quyền của chị, chị được phép làm thế, bởi vì, bởi vì mình thuộc về chị từ rất lâu rồi. . .

Chị chưa về vì còn phải nằm hồi sức. Mình biết vậy bèn ra ngoài cổng ngồi chờ, hình như là hơn 2 tiếng sau thì chị ra, bịt khẩu trang nhưng mình vẫn nhận ra (Dù chị có trùm kín người đi nữa. . ). Chị thấy mình đi tới thì hoảng hốt, lập cập đi nhanh hơn. Mình lại gần chị, chưa kịp nói gì thì chị lắp bắp van xin mình:” Đừng đụng vào chị, chị sợ lắm, chị ko biết gì hết, chị ko biết gì hết mà. . em cút đi, cút đi. . chị sợ em lắm. . em cút đi. . chị xin em. . em cút đi. . “. Rồi chị lấy tay bịt miệng, cố gìm tiếng nấc mạnh:” đừng đụng vào chị, chị xin em. . cút đi. . . “.

Trời ơi, chưa bao giờ mình thấy chị như vậy. Con quỷ sợ hãi nó nhập vào người của chị mình rồi. Khổ thân chị quá, sao chị lại ra nông nỗi này hả chị ơi. . . . .

Mình đứng nhìn chị, cố gắng trấn tĩnh chị:” Chị đang mệt, để em chở chị về nhé. . “. Mình thò tay tính cầm balo của chị, chị giật lại rất nhanh:” Khoonggggg. . chị xin em mà H ơi. . “. Rồi chị đi nhanh ra bãi gởi xe. .

Mình chạy xe chầm chậm theo chị (20km/h). Chị đi rất chậm, lâu lâu lại dừng lại gỡ kính đi ra lau, nước mắt làm mờ nó rồi, lâu lâu lại đưa tay bặm miệng để ngăn cái gì đó. . . Suốt cả quãng đường mình đi sau chị, nhìn dáng người nhỏ bé của chị, chiếc balo con rùa xanh của chị, có treo con sheep mặt ngố, quà của mình. Cái balo của con nít học tiểu học. . . . Chị đi chậm, nhưng mình có cảm giác ko bao giờ mình có thể đuổi kịp chị để chọc chị như trước:”em ơi cho anh làm quen nha. . “. Ko bao giờ chị còn lè lưỡi:” đồ khùng. . ” rồi cười tươi ơi là tươi. . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . . .

Chị về tới nhà, vào nhà rồi, chị quay lại nhìn mình một lúc lâu (rất lâu). Mình biết là chị muốn nói điều gì với mình, nhưng chị ko cần nói đâu chị, em hiểu rồi, em sai rồi, tất cả là lỗi của em, lỗi của em hết. . . .

Chị nhắn tin cho mình:” Em về đi H, chị xin lỗi em nhiều lắm, chị ko sao đâu, ba chị sắp về rồi. Mai chị khỏe chị lại qua với em, em về đi nhé.”.

Chị ơi… Anh yêu em – Phần 8

Chap 16:

Mình buộc phải về vì mình biết ba chị ntn, ông rất dữ dằn và gia trưởng. Chị sống trong môi trường kiểu phong kiến ngày xưa, nhất nhất việc gì đều phải thông qua ba chị, ổng nói một là một, hai là hai, ko bao giờ chị dám trái lời. Sự trong sáng đến ngây ngô. . trước kia của chị cũng một phần là nhờ sự giáo dục khắt khe của ông ấy. .

Từ chiều hôm đó mình nhắn cho chị rất nhiều tin nhắn động viên an ủi, thậm chí những tin nhắn đầy lạc quan vui vẻ mình cũng cố gắng soạn để gởi đi, nhưng tuyệt nhiên ko nhắc gì đến việc sáng nay cả, mình ko muốn chị nhớ tới nó. Thỉnh thoảng mình gọi để xem điện thoại chị còn đổ chuông không, để chờ chị bấm nút busy báo là chị vẫn còn ở đó, chị ko làm điều gì dại dột cả, dù sao thì mình vẫn sợ. . .

Tối đó chị nhắn tin xin lỗi mình, chúc mình ngủ ngon, chị nhắn 1 tin dài nhất từ trước đến giờ. . . Đọc tin xong mình thấy tội nghiệp chị quá. .

Sáng mình dậy sớm chuẩn bị đi học, việc đầu tiên là online, check mail và FB. Mình không nhắn hay gọi cho chị vì sợ làm chị tỉnh giấc, mình biết là chị vẫn còn mệt lắm, cơ thể chị vốn đã rất yếu rồi, ko biết tối qua chị có sợ hãi nói mớ nữa không. . . .

Mình nhận được mail của chị. Vì hai chị em gần như gặp nhau cả ngày, đt tin nhắn liên tục nên việc có một cái mail xuất hiện trong inbox khiến mình lo lắng vô cùng, đổ mồ hôi ngay buổi sáng sớm. Mình click vào và từ từ đọc từ trên xuống dưới. Một lá thư đúng nghĩa, nó rất dài, dài như vô tận. Chị kể về những ngày tháng dc quen mình là niềm hạnh phúc đối với chị, chị kể về những kỷ niệm của hai chị em, về những lần đi chơi, về sự ấm áp khi dc mình quan tâm, lo lắng, điều mà chị chưa từng trải qua. Chị coi mình như em ruột, chị cũng thương và lo lắng và tin tưởng mình như chính chị vậy. . .

Nhưng. . chị cần thời gian để quên đi. Chị cần thời gian để bắt đầu lại mọi thứ. Cần thời gian để tìm kiếm một cái gì đó. . . Chị không xứng với tình yêu của mình dành cho chị. Chị mong mình hãy quên chị đi và đi tìm một người xứng đáng hơn, chị không muốn vì chị mà mình bị ảnh hưởng việc học hành thi cử. .

Mình nhấc điện thoại gọi cho chị, bấm số mấy lần mới được vì run tay. Sđt hiện ko liên lạc được. . . . . . . . . . . . . . .

Mình hiểu ngay có chuyện j đang xảy ra, tối hôm qua chị có nhắc đến việc muốn đi thật xa, thật xa. . Chị làm thật hả chị ơi, đừng dọa em mà. .

Mẹ chị bảo chị lên xe đi Nha Trang lúc 2am rồi, qua nhà một người họ hàng của chị. . Hình như mẹ chị biết điều gì đó, bà nói chuyện rất ấp ửng và có vẻ muốn dấu mình điều gì. Mình đọc trong mắt đc điều này nhưng ko tiện hỏi thêm. .

Một tuần sau vẫn không liên lạc được với chị. FB chị đã tự delete, yahoo, sms đều không nhận được hồi âm. Chị muốn trốn tránh mình thật rồi, mình có làm gì chị đâu chứ, mình làm chị sợ rồi sao, mình hối hận quá. Sao mình lại nắm tay chị chặt như vậy chứ, hằn hết bàn tay nhỏ bé của chị rồi. Sao mình xông vào cái chỗ ấy chứ, mình có quyền gì chứ, mình sai rồi, chị giận mình rồi, chị sợ mình thật rồi. . . .

Mình đánh liều gọi qua nhà chị hỏi thì mẹ chị bảo chị vẫn chưa về và ko biết bao giờ mới về. Vô lý, quá vô lý. . .

Nóng ruột và nhớ chị cồn cào, đến mức tay chân bấn loạn không thể nào ngồi yên một chỗ hay làm được việc gì. Chị bỏ em thật sao chị ơi, sao chị nói là ngày mai chị qua mà, sao chị nói là sẽ ko bỏ em lại một mình dù bất cứ hoàn cảnh nào, sao chị nói là chị thương em nhất mà, sao chị không giữ lời hứa chị ơi, chị là đồ nói dối xấu xa đáng ghét. . . :(

Đến ngày thứ mười thì mình ko thể chịu đựng nổi nữa rồi, mình thèm nghe chị nói, thèm nhìn thấy chị, thèm mọi thứ về chị, thèm như thằng nghiện thèm thuốc, thậm chí còn vật vã và đau đớn hơn. . Mình quyết định đi. . Nha Trang tìm chị, với manh mối duy nhất là có lần chị nhắc đến người bác họ ở Nha Trang, nhà ở đường Trần Hưng Đạo.

Những năm gần đây, đi đâu mình cũng đi bằng xe máy, lần này cũng vậy. Mình đi tìm chị, như Tiểu long nhân ngày xưa đi tìm mẹ vậy. . . . . . . . Tiểu long nhân đấy, ai còn nhớ ko?. . . . .

|||||


0
Thích

|||||

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: