Truyện ngắn: Vút bay trong gió

Truyện ngắn tình yêu: Vút bay trong gió

Nó chợt nghe thấy có cái gì đó vừa vút bay trong gió. Khẽ mỉm cười vì nó biết ở một nơi khác cũng có một người đang mỉm cười.

Vut bay trong gio, Vút bay trong gió

Mưa suốt từ sáng khiến mọi thứ đều ướt nhẹp. Và tâm trạng nó cũng vậy, như một cái bánh mỳ ỉu. Ừ thì chả có chuyện gì ra hồn cả, nhưng cũng chẳng to tát lắm đến mức đáng để than vãn với một ai đó. Nhưng nó cứ buồn. Cái cảm giác này thật tồi tệ.

Rời khỏi lớp học thêm tiếng Anh càng khiến một ngày tồi tệ của nó càng thêm thảm hại. Tại sao nó có thể thốt ra một câu hỏi ngu như thế cơ chứ? Bị cả lớp cười ồ lên, thầy giáo thì… xấu hổ chết đi được, chỉ mong có cái lỗ nào nứt ra để chui vào cho đỡ xấu hổ. Buồn tê tái. Sầu tái tê.

Giờ nó chỉ muốn lang thang đâu đó, bắt một tuyến bus bất kỳ, nhét tai phone rồi thả mình trong playlist yêu thích và cứ thế ngồi cho đến khi nào chán thì thôi, xuống ở bất kỳ một điểm dừng nào mà nó muốn. Nó ghét đi học. Hay là nghỉ học quách đi, học làm gì nhiều. Đi kiếm một việc làm thêm gì đấy rồi tích góp rồi mở một shop cà phê teen. Nó vẫn luôn mơ ước có một cửa hàng như vậy của riêng nó. Nó xác định cả rồi. Nếu không đỗ Đại học thì nó sẽ làm như vậy.

Cái cuộc đời nó nhạt nhẽo thế. Kệ. Đang chán đời! Ai mà chả muốn vui vẻ, có ai muốn bị buồn như thế này đâu. Haiz… Nó cứ lang thang vơ vẩn vẩn vơ. Đầu óc nghĩ đâu đâu. Dù sao thì nó cũng sẽ chỉ buồn nốt ngày hôm nay thôi, ngày mai sẽ không buồn nữa. Thật! Thề! Nó là ai nào? Nó là Hải Linh cơ mà.

Bất chợt một bóng dáng quen quen… Có phải không nhỉ? Không được, không được. Sao lại là lúc này cơ chứ? Sao lại đúng lúc nó thảm hại nhất chứ? Quay ngoắt 180 độ, nó đi về phía ngược lại, thật nhanh. “Hy vọng không nhìn thấy mình. Cầu trời lạy Phật. Lạy thánh Ala. Lạy thánh… gì gì cũng được. Đừng để bạn ý nhìn thấy con.” – nó khổ sở lẩm nhẩm.

Lén lén quay lưng lại, không thấy bóng dáng đó đâu. Chắc là đi rồi. Phù! Nó thở ra nhẹ nhõm. Ít nhất ông trời vẫn còn thương xót nó. Nhận dạng đối tượng khiến nó phải quay đầu bỏ chạy: “Bạn ý” tên đầy đủ là Phạm Hải Anh. Hải Anh học cùng trường với nó và có đầy đủ tư chất của một hot boy. Đẹp trai kiểu dễ thương, tốt bụng, hài hước, hát hay, đánh guitar cực siêu, là thành viên đội bóng đá của trường, luôn lạc quan, biết cách quan tâm đến mọi người, nụ cười tỏa nắng luôn hiện hữu trên môi. Dù học hành không thuộc loại xuất chúng nhưng ai cần chứ, chỉ chừng ấy thôi cũng đủ để Hải Anh có cả tá đuôi bám theo hàng ngày rồi.

Nó và Hải Anh cùng tham gia Câu lạc bộ tiếng Anh ở trường, nhưng hai đứa chả mấy khi nói chuyện với nhau. Những lần nó và Hải Anh nói chuyện chỉ là mượn sách vở, hỏi lịch học, hỏi bài tập… toàn chuyện học hành. Hết! Cứ như kiểu cậu ấy tốt với tất cả mọi người trừ nó vậy. Haha. Nó cười nhạt.

Ừ, nó thích Hải Anh. Thích ngay từ lần đầu gặp mặt. Nghe rất vô lý với một con bé không bao giờ tin vào tình yêu sét đánh như nó. Thế mà đó lại là sự thật. Ừ thì, thích thật đấy nhưng chắc nó sẽ không bao giờ nói ra đâu. Không bao giờ. Con gái mà. Nếu Hải Anh thực sự thích nó thì Hải Anh sẽ nói ra thôi.

Nó, một con bé ngốc xít chỉ biết nhìn người ta từ xa. Có cái hội nào như thế trên Facebook không nhỉ, để nó vào thích. Lại nhắc đến Facebook, nó suốt ngày ra rồi lại vào Facebook của Hải Anh. Thỉnh thoảng mới dám bình luận một vài cái status của Hải Anh, chỉ sợ người khác biết. Khổ thế chứ! Thỉnh thoảng nó lại tá hỏa lên vì cứ nghĩ Hải Anh có người yêu rồi. Cũng đúng thôi, xung quanh Hải Anh có cả tá các bạn xinh xắn (hơn nó), giỏi giang (hơn nó), kute (hơn nó) thế cơ mà.

Thỉnh thoảng, lại thỉnh thoảng, Hải Anh bình luận status của nó khiến nó sướng rơn (ngốc quá). Cứ ngồi đọc đi đọc lại đến thuộc làu mà vẫn cứ ngồi nhìn. Mà thôi, để Hải Anh sang một bên đi, ngày hôm nay nó không muốn buồn thêm vì bất kỳ một chuyện nào nữa đâu. Về, đi ngủ biết đâu ngày mai sẽ khá khẩm hơn.

Sáng, lại 5 tiết, ngồi ngáp ngắn ngáp dài trong giờ Lịch sử. Nó chẳng phải không thích môn học này nhưng cô giáo giảng thực sự buồn ngủ. Một giọng đều đều từ đầu đến cuối. Phát chán! Giờ đầu óc nó chỉ toàn nghĩ xem tí nữa về sẽ được ăn gì. Cái bánh AFC và hộp sữa Milo đã hết veo trong bụng nó khi chuông vào lớp reo. Vào Facebook xem có gì hay ho không nào. Chả có gì mới cả. Tất nhiên rồi, vì nó vừa thoát ra cách đây có 5 phút. Hết việc để làm rồi. Sao mãi mà không hết giờ thế…

Rốt cuộc thì ngày hôm này cũng chẳng khá hơn ngày hôm qua là mấy. Thế đấy. Bất chợt, nó nghĩ đến Hải Anh. Ừ thì không có gì làm mà, nghĩ một chút cũng được. Vì Hải Anh là nguyên nhân gây ra phần lớn những lần stress của nó nên đang đưa Hải Anh vào danh sách “hạn chế nghĩ”. Nhưng giờ phá lệ một tí. Một tí thôi. Hình như sáng nay lớp Hải Anh học có 3 tiết, không biết đang làm gì nhỉ. Dạo này Facebook Hải Anh không có gì mới mẻ cả.

Rồi, mắt nó dừng lại ở dòng chữ… vừa mới cập nhật. Hải Anh vừa thay đổi mối quan hệ từ “single” sang “in a relationship”…

***

Sau cơn mưa, mọi thứ dường như trở nên mát mẻ và trong veo hơn. Những ngày mưa tầm tã đã lùi xa nhường chỗ cho những ngày nắng chói chang. Nắng của những trưa đầu thu vắng lặng đến ngột thở. Mưa đã tạnh lâu rồi, nhưng cơn mưa trong lòng nó chỉ vừa mới bắt đầu mà thôi. Chuông reo hết tiết, bọn trong lớp gào rú ầm ĩ thế mà cô giáo vẫn cố cho nốt bài học. Mấy đứa xung quanh nó xầm xì bán tán xem tối nay đi đâu chơi, cuối tuần mà. Nó chẳng quan tâm. Cảm thấy bản thân giờ lãnh đãm với tất cả mọi thứ. Cái không khí xung quanh nó ngột ngạt quá. Nó cần một nốt lặng cho bản nhạc cuộc sống của nó. Lại nhét tai nghe và bật loa ở mức to nhất. Giờ này chỉ có Big Bang mới có thể làm nó thấy vui hơn một chút. Vội vàng cất đống sách vở vào ba-lô, nó đi thật nhanh ra khỏi lớp mặc kệ lũ bạn gọi í ới phía sau. Cái tình cảm đơn phương hơn 1 năm nay của nó vừa bị khai tử một cách gọn nhẹ, chỉ bằng một dòng thông báo. Thời đại Facebook. Thật tuyệt!

“I hate this love song. I hate this love song….”

Truyen ngan Vut bay trong gio, Truyện ngắn: Vút bay trong gió

Bus stop đúng giờ tan học. Đông nghịt. Ồn ào. Cái thành phố tấp nập này luôn biết cách làm cho con người ta thấy mệt mỏi. Không bon chen vì dù sao giờ nó cũng chẳng vội gì. Từ lúc rời khỏi lớp học đến giờ đầu óc nó ngập tràn các câu hỏi. Người Hải Anh thích là ai vậy? Liệu đó có phải là người nó quen biết không? Thích từ bao giờ? Lâu chưa? Mà khoan đã… là thật hay lại là mấy cái trò like status rồi làm theo yêu cầu của người khác? Có khi nào như vậy không? Ôi, làm ơn ai đó trả lời giùm tôi cái!

-Này, ngồi nghĩ gì mà nhăn nhó hết cả thế?

Nó bỏ tai nghe ra và quay về phía người vừa thốt ra câu hỏi đấy. Không phải chứ? Nó mắt chữ O mồm chữ A nhìn Hải Anh. Cậu ấy làm cái quái gì ở đây vào giờ này cơ chứ? Hải Anh có bao giờ đi học bằng bus đâu? Quỷ thần ơi! Ngày hôm nay làm sao vậy? Sao lúc nào cũng để nó gặp Hải Anh trong những hoàn cảnh như thế này chứ.

-À, không có gì. Chỉ là nghĩ xem… nếu một con chuột mà to bằng một con lợn thì sẽ như thế nào thôi ấy mà. Hì.

Nó vội vàng trả lời và toét ra một nụ cười ngượng ngịu. Chuột to bằng một con lợn à? Đúng là chỉ có nó mới nghĩ ra. Thấy vẻ khó hiểu hiện trên gương mặt Hải Anh nó vội lái sang chủ đề khác.

-Mà sao hôm nay cậu lại đi xe bus đi học?

-Xe tớ đang bị hỏng. Lâu lâu đi bus đi học cũng thấy thú vị phết. Hình như… hôm qua tớ đọc trên mạng có một bài viết viết về một con chuột to như con lợn… ở Mỹ thì phải?

Không phải chứ? Nó chỉ buột miệng nói ra như vậy thôi mà. Có khi nào Hải Anh nói dối để lòe mình không nhỉ? Chắc là trong bụng đang cười mình đây.

-Thật á?

-Ừ, thật mà. Để tối về tớ gửi link cho cậu đọc nhé. Hehe. Trí tưởng tượng của cậu cũng phong phú ghê gớm nhỉ.

Nó ừ vội rồi lại cười, đến tội nghiệp. Hình như cái số nó toàn gây ra những chuyện xấu hổ thì phải. Hải Anh cũng đang toe toét cười.

-Cậu đang nghe bài gì đấy? Cho tớ nghe với.

Nó đưa cho Hải Anh một tai nghe. Những giai điệu của bài My heaven nhẹ nhàng tan đi những nắng nóng và mệt mỏi của việc đợi bus.

-Xe bus đến rồi kìa! Cậu có đi chuyến này không?

-Ừ, có.

Nó cuống quýt.

-Tớ cũng đi. Nhanh lên, không xe chạy mất.

Hải Anh giục. Nó vội vàng lên xe. Xe đông nghịt người. Khó khăn lắm nó và Hải Anh mới có chỗ đứng. Hải Anh cười lém lỉnh.

-Nếu sợ ngã thì cứ bám vào tớ nhé!

Bus stop. Những câu chuyện không đầu không cuối. Playlist… Tất cả đã từng xuất hiện trong những giấc mơ của nó hàng trăm lần. Giờ lại hiện hữu, thật gần. Có những thứ giản đơn mà sao thấy khó khăn đến thế. Giá mà người Hải Anh thích là nó!

Tối online, nó để invisible. Nó thấy nick của Hải Anh sáng. Nó không muốn nói chuyện với Hải Anh. Hải Anh không thích nó. Dù tình cảm của nó chỉ là đơn phương. Dù chưa quá sâu sắc. Nhưng cái cảm giác này… Trống rỗng. Hụt hẫng vô cùng. Đã có những lúc nó tưởng đâu Hải Anh cũng thích nó. Những tin nhắn quan tâm, hay chỉ là với ai cũng thế. Những comment đặc biệt, hay là chỉ nó thấy thế. Những note vu vơ trên Facebook, có khi nào là về nó. Những lần đi chơi cùng câu lạc bộ, nó với Hải Anh toàn bị ghép đôi, một cách tình cờ đến bất ngờ. Nó bị hoang tưởng rồi cũng nên. Nên giờ mới thấy hụt hẫng như thế này đây. Điên mất. Dù sao thì nó cũng đang thất tình đây. Kệ đấy. Giờ nó không muốn nói chuyện với bất kỳ ai cả.

“Munja wa shong. Munja wa shong. Munja wa shong.” – Điện thoại báo tin nhắn của nó kêu ầm ĩ. Hệ quả sau khi xem Secret Garden. Nó uể oải mở máy xem ai nhắn tin. Là Hải Anh. Nó giật mình, vội vàng mở tin nhắn ra đọc. Chỉ vỏn vẹn 5 chữ: “Gặp tớ một lát nhé!”

Hải Linh luôn là một bí ẩn đối với nó. Một cô bạn cùng trường và theo như bọn bạn nó nhận xét thì là không quá xinh, không yểu điệu thục nữ, mái tóc cắt ngắn củn, thích đi giày thể thao hơn là mấy đôi giày cao gót, ba lô thì loằng ngoằng những dòng graffiti khó hiểu. Một cô bạn đầy chất tomboy. Nhưng nó thấy Hải Linh không phải là kiểu người ăn to nói lớn. Cô bạn khá ít nói về bản thân. Đôi mắt dường như lúc nào cũng phảng phất một nỗi buồn nào đó. Một nỗi buồn khó định hình và khó để nói ra thành tên. Thói quen nghe nhạc bất cứ lúc nào phải đi một mình đã tố cáo cô bạn là một người rất sợ cô đơn, nó cảm thấy thế. Hải Linh không hay cười dù nó thấy cô bạn cười trông rất xinh. Nó cứ có cảm giác Hải Linh hình như không biết mình xinh như thế nào vậy.

Nó phần lớn chỉ gặp Hải Linh ở câu lạc bộ tiếng Anh. Một tuần một lần. Xung quanh Hải Linh lúc nào cũng là đám bạn ồn ào, nó thực chẳng có mấy cơ hội để bắt chuyện với Hải Linh. Nó đã chuyển sang đi bus đi học được gần 1 tuần nay và quyết định để em xe yêu quý ở nhà nghỉ ngơi. Đi bus vừa tiết kiệm vừa green. Nhưng thành thật mà nói, cái lý do chính khiến nó đổi phương tiện đi lại chính là Hải Linh. Nó phát hiện ra từ chỗ nhà nó bắt một chuyến bus ngược lại là sẽ bắt cùng chuyến với cô bạn. Thế là dù có hơi vất vả tí, sáng phải dậy sớm hơn một tí nhưng nó vẫn thấy vui. Tất nhiên rồi. Đứng đợi bus Hải Linh lúc nào cũng nhét cái tai nghe hình quả táo xanh và thả mình trong playlist riêng, chẳng để ý gì đến xung quanh cả. Nên thành ra một tuần rồi nhưng thành quả đáng kể nhất của nó là vẫy chào cô bạn, còn chưa kịp nói câu nào thì bus đã đến. Trên xe thì toàn người là người, ai cũng chỉ mong mau mau để xuống, làm gì còn hứng mà nói chuyện chứ. Nó đành ngậm ngùi.

Nó vẫn cứ ngụy biện cho sự nhút nhát của mình như thế. Hết lần này đến lần khác. Hàng tá lý do được đưa ra để giải thích vì sao nó quen Hải Linh lâu rồi mà những lần nói chuyện không nhiều và cũng chẳng đâu vào đâu cả. Nó cũng không hiểu sao, tất cả mọi chuyện nó đều tự tin trừ chuyện tình cảm. Nó bị xấu hổ. Nó sợ cái cảm giác bị từ chối.

Sáng nay lớp nó được nghỉ 2 tiết cuối vì thầy giáo có việc bận. Nó liếc nhìn đồng hồ. Tầm này chắc Hải Linh sắp tan học rồi. Đến cả lịch học của Hải Linh nó cũng biết rõ nữa.

Bus stop hôm nay vẫn như mọi hôm. Nó đứng đợi. Không phải bus. Mà là một người. Cập nhật Facebook qua điện thoại xong, nó thoát ra, mở playlist, để ở chế độ repeat bài “Chờ em về” và tận hưởng cái cảm giác mà nó gọi là chờ đợi là hạnh phúc. Nó đã quyết định rồi.

Từ xa nó đã nhận ra Hải Linh. Vẫn ba lô lòe loẹt và tai nghe táo xanh như mọi khi. Vẫn cái kiểu phớt lờ mọi thứ xung quanh. Cô bạn hình như đang suy nghĩ cái gì đó, mặt mũi nhăn nhó hết cả vào. Nào, tiến lên nào! Một giọng nói vang lên trong đầu nó. Không, có vẻ đây không phải là lúc thích hợp để nói chuyện. Nó phản bác lại cái giọng nói đó. Đây chính là lúc thích hợp nhất, dũng cảm lên, chàng trai. Nhưng mà… Trước khi nó định kiếm lý do thoái thác thì nó đã thấy mình đứng trước mặt cô bạn.

-Này, ngồi nghĩ gì mà nhăn nhó hết cả thế?

Ăn cơm tối xong, nó chúi mũi vào laptop tạm gác lại cả núi bài tập đang chờ. Hôm nay nó có một việc quan trọng hơn phải làm. Online Yahoo, nó không thấy nick Hải Linh sáng nhưng chỉ bằng một kiểm tra đơn giản, nó biết Hải Linh đang invisible. Nếu đúng như tin tình báo thì kế hoạch của nó sắp thành công rồi. Với tay lấy điện thoại, nó soạn một tin nhắn gửi đến một số mà nó không lưu trong danh bạ. Điện thoại rung, là tin báo cáo đã gửi tin thành công. Nó hồi hộp đợi tin nhắn phản hồi. 1 phút. 3 phút. 10 phút rồi mà điện thoại nó vẫn không có động tĩnh gì. Chuyện gì vậy? Hay là chưa đọc tin nhắn nhỉ? Đợi thêm một lúc xem sao. Nó lo lắng.

“1 message received”. Màn hình điện thoại chợt sáng.

***

Nó vừa reply tin nhắn của Hải Anh. Bạn bè mà, gặp nhau nói vài ba câu cũng là chuyện thường thôi. Có gì to tát đâu. Đừng suy nghĩ nhiều nữa. Đằng nào thì giờ nó cũng đã biết bạn ấy thích người khác rồi, không phải nó. Sân ký túc xá một ngày thứ bảy nhộn nhịp hẳn. Canteen đông nghẹt người. Sao nó thấy lo lắng nhiều như thế này. Quỷ thần ơi, rốt cuộc Hải Anh hẹn gặp mình làm gì thế? Cuối cùng nó quyết định không nghĩ nữa và kết luận: Hải Anh – một tập hợp đầy mâu thuẫn và khó hiểu.

Nó nhìn thấy Hải Anh rồi. Lại còn vẫy tay cười toe toét nữa chứ. Cậu có biết là trong lòng tớ đang tan nát không mà còn cười tươi như thế. Nó nghĩ thầm.

-Cậu đợi tớ lâu chưa?

-Tớ cũng mới tới thôi. – Hải Anh vẫn giữ trên môi nụ cười tỏa nắng ấy. – Hôm nay có vẻ đông nhỉ. Đi dạo một lúc nhé!

-Hả? À… ừm.

Một buổi tối đầu thu thật mát. Một mùi hoa nhẹ dịu khẽ phảng phất trong không khí. Nó không biết đấy là hoa gì. Nhưng thơm quá. Một cơn gió khẽ thổi làm rối mái tóc. Chà, thì ra tóc nó cũng dài ra nhiều rồi đấy nhỉ. Phần tóc mái còn chạm cả vào mắt rồi này. Những cánh hoa bé li ti nhẹ nhàng xoay tròn trước gió. Bước thật chậm đi bên Hải Anh. Lần đầu tiên nó thấy hiện thực còn đẹp hơn cả trong những giấc mơ.

-Cái này… có phải của cậu không?

Hải Anh xòe bàn tay ra. Là một cái móc chìa khóa hình nhóc Maruko với hình cỏ bốn lá ở bụng. Nó thò tay vào cặp lôi điện thoại ra. Móc điện thoại của nó đâu rồi? Thấy cái mặt ngẩn tò te của nó, Hải Anh giải thích ngay.

-À, hôm trước tớ thấy cái này rơi ở chỗ bàn gần chỗ cậu ngồi nên tớ nghĩ là của cậu.

-Hic, không biết bị rơi từ lúc nào. Tớ chẳng để ý gì cả… Nhưng, sao cậu không để hôm nào họp câu lạc bộ rồi đưa tớ cũng được mà.

Dưới ánh đèn cao áp, nó thấy Hải Anh thật khác. Lạ lắm.

-Tớ nghĩ… nếu để đến hôm đó mới đưa chắc… cậu sẽ lo lắm khi không thấy móc điện thoại đâu, nên…

Hải Anh cười, thật hiền.

-Cảm ơn cậu nhiều nhé. May mà cậu nhặt được.

-Có gì đâu.

Im lặng. Nó chuyển chủ đề.

-Cuối tuần mà cậu không đi đâu chơi à?

-Như thế này có được tính là đi chơi không nhỉ?

Những cơn gió lại nghịch ngợm làm rối tung tóc nó. Quãng đường đi dường như dài vô tận. Hai đứa chỉ cười và không nói thêm gì nữa. Cứ bước đi vậy thôi. Về đến nhà, thả mình xuống giường, nó ngắm nhìn móc chìa khóa. Nhóc Maruko đung đưa đung đưa trước mặt.Thế mà nó đã tưởng có chuyện gì cơ. Hải Anh lúc nào cũng thế, luôn quan tâm đến mọi người. Sao cậu ấy cứ tốt thế chứ? Khiến người khác phải suy nghĩ. May mà cậu ý thích người khác rồi nếu không chắc cả đêm nay nó lại vắt tay lên trán suy nghĩ mất. Cả ngày hôm nay cảm xúc của nó bị quay như chong chóng. Giờ nó chẳng biết là đang vui hay đang buồn nữa. Có ai bị thất tình mà như nó không cơ chứ?

Như một thói quen, mở điện thoại ra là nó lại vào Facebook. Biết là thói quen không tốt nhưng thật khó sửa. Cả ngày không vào nên giờ có cả đống thông báo với tin nhắn. Nó đọc lướt qua một lượt các thông báo. Có một dòng thông báo “Hải Anh relationship request…”

Nó chợt nghe thấy có cái gì đó vừa vút bay trong gió. Khẽ mỉm cười vì nó biết ở một nơi khác cũng có một người đang mỉm cười.

Nguồn Sưu tầm

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: