Truyện ngắn: Lặng nhìn gió bay đi – Phần 3 (Hết)

Truyện ngắn tình yêu: Lặng nhìn gió bay đi – Phần 3 (Hết)

Truyện ngắn hay Lặng nhìn gió bay đi

Truyện ngắn hay: Lặng nhìn gió bay đi – Phần 3

Anh hàng xóm

Tôi không ngừng nhớ anh. Ánh mắt anh cứ xoáy sâu vào trong tâm trí tôi. Tôi nghĩ đến anh nhiều hơn và tò mò nhiều hơn về những lời anh nói. “Không biết những lời mình buột miệng trên tầng năm anh ấy có nghe thấy không nhỉ?” Tôi thấy xấu hổ quá! “Sao mình lại có thể nói ra những lời đó cơ chứ? Mình thích anh ấy sao? Không, không đâu, không phải đâu…”

Cộc…cộc…cộc…

Tiếng gõ cửa làm tôi giật mình. Là anh!

– Em sao rồi? Mấy hôm nay không thấy em sang nói chuyện với anh nữa. Em ghét anh rồi à?

– Ơ, không… không – Tôi ấp úng – Anh vào nhà đi ạ.

– Thôi, anh thấy lo vì hôm trước trông em lạ lắm. Anh cứ sợ em bị ốm… Có sang nhà anh chơi không?

– Vâng.

Tôi theo anh sang nhà. Trong nhà la liệt giấy, màu vẽ và bút lông. Một vài bức tranh bằng mực tàu đang vẽ dở dang. Trên bàn kính có thêm mấy bức nữa bằng mực nước.

– Anh học quy hoạch mà cũng phải vẽ tranh phong cảnh à? Em tưởng chỉ có dân mỹ thuật mới học cái này thôi chứ.

Anh nhìn tôi cười và nói:

– Phải học hết chứ em. Cuối tuần này anh phải nộp bài rồi. Em lại đây pha màu cho anh.

Tôi lại gần bên anh, ngồi xuống cạnh những hộp màu vẽ. Anh cầm cây bút lông chấm vào mực nhẹ nhàng điểm lên bức tranh vẽ cảnh một góc Văn Miếu.

– Anh không thích mực tàu lắm. Tô lên nó chỉ có màu đen trắng, nhìn bức tranh trông buồn lắm. Anh thích vẽ màu nước hơn. Nhiều màu, tha hồ cho mình lựa chọn, tha hồ cho mình thỏa sức tô vẽ.

– Em xin lỗi vì hôm đó đã bỏ về trước…

– Hôm nào?

– Thì hôm ở trên tầng năm ấy, em…

– Hôm ở trên tầng năm, mặt mũi cô nàng tái mét, run lẩy bẩy và nói “anh hãy nắm tay em” chứ sao nữa…

– Anh…anh…anh nghe thấy à?

– Ừ, thế em không thấy anh đã nắm tay em còn gì, còn nắm cả hai tay nữa ấy chứ…

Mắt anh tinh nghịch nhìn theo những nét vẽ. Tôi nhìn anh cười. Vẫn là cái cảm giác thân thương gần gũi ấy, tôi chăm chú nhìn vào gương mặt anh. Không còn thấy nhớ anh nữa, mà thay vào đó là thứ tình cảm mới mẻ hơn nhen nhóm trong lòng, thấy thích thích, vui vui khi ở bên anh. “Có lẽ nào em thích anh thật sao?” Tôi cúi mặt xuống xấu hổ, rồi lại quay sang nhìn anh. Anh vẫn đang mải mê với từng gam màu.

– Em có thích hoa bồ công anh không?

– Em… em thích lắm ạ.

– Thật không? Nhưng nó là loài hoa buồn. Anh ước mình sẽ không thích nó, nhưng anh không thể kìm lòng được mỗi khi nhìn thấy cánh hoa của nó bay đi. Giá như nó giống loài hoa khác, nở rồi tàn ngay bên gốc. Hay giống như Cỏ ấy, chạy dọc về phía chân trời một màu xanh bát ngát, mênh mông, rợn ngợp, rễ bám chắc xuống lòng đất với sức sống dẻo dai, lâu bền… Ít nhất thì cũng không theo gió bay đi… Phải vậy không?

– Ừm, mỗi loài có một đặc tính khác nhau, nếu đánh đồng chúng với nhau thì làm sao chúng có bản sắc riêng được. Nhưng sao anh lại hỏi chuyện này?

– Anh cũng không biết nữa. Anh cũng không hiểu sao lại nói chuyện này với em nữa. Có thể bởi vì anh vẫn nghĩ em vốn thích hoa. Nhưng thực sự anh luôn thích những gì lâu bền. Giá như mọi thứ với anh luôn lâu bền thì tốt biết mấy. Giá như đừng có điều gì biến mất. Như thế có phải tốt hơn không?

– Em không hiểu. Nhưng… bỗng nhiên em thấy anh trở nên khác lắm. Em cứ nghĩ anh là người hay vui hay cười chứ không phải người đa sầu đa cảm như vậy.

– Em thấy thất vọng sao?

– Không hẳn, à không phải. Em thích nhìn anh khi anh cười và vô tư nói chuyện với em. Nhưng em thấy sợ khi anh trở nên điềm tĩnh. Lúc ấy em có cảm giác anh là người thuộc về một thế giới khác chứ không phải là người đang đối diện nói chuyện với em.

– Một thế giới khác sao?

– Vâng, là quá khứ. Rất có thể là quá khứ bởi…

Lặng nhìn gió bay đi – Phần 3

Lặng nhìn gió bay đi – Phần 3

Tôi ngập nừng thì anh lấy ngón tay chạm vào môi tôi ra hiệu đừng nói thêm điều gì nữa.

– Em không ngốc chút nào nhưng anh có một yêu cầu được không?

– Vâng.

– Em có thể ôm anh không?

– Nhưng…

Anh quay mặt về phía những bức tranh vẫn còn đang dang dở. Tôi chợt nhận thấy mắt anh đã đỏ, nơi khóe mắt đọng giọt nước li ti. Tôi bối rối sợ rằng mình đã nói sai điều gì khiến anh phật ý. Tôi cúi mặt không nói. Trong đầu mông lung hàng vạn câu hỏi vì sao.

– Anh xin lỗi.

– Không sao ạ. Nhưng em có nhiều điều muốn hỏi.

– Anh biết, anh biết em đang muốn hỏi điều gì. Em có dám hứa là sẽ giữ bí mật những gì anh sắp nói không?

– Anh có tin em không? Vì sao lại là em?

– Vì em có nụ cười trong sáng, ngây thơ giống như người con gái thuộc về hoa bồ công anh.

Người con gái thuộc về hoa bồ công anh

– Anh Công Anh xem nè, chỉ cần thổi một cái là nó bay theo gió hết! Không hiểu sao em lại thích nhìn những hạt bồ công anh bay đi như thế. Anh thích không?

– Anh không biết nữa. Nhưng anh lại thấy buồn. Em không thấy sao, nó bay đi và không bao giờ quay trở lại nữa.

Ngọc là một cô gái tốt và ngây thơ. Cô ấy rất trẻ con, thích mơ mộng, đôi khi không thực tế lắm. Nhưng với tôi điều ấy không quan trọng, bởi tôi yêu Ngọc rất nhiều. Chúng tôi chơi thân với nhau từ nhỏ, tôi lớn hơn Ngọc một tuổi và luôn tỏ ra là một người anh biết quan tâm, chăm sóc. Cuối năm lớp 11 tôi rủ Ngọc cùng với gia đình đi Đà Lạt du lịch. Ở Đà Lạt có rất nhiều những cánh đồng bồ công anh mọc dày hai bên đường và trên đồi. Tôi biết Ngọc sẽ thích nên đưa em đến đó chơi. Thấy em chạy nhảy vui vẻ trên cánh đồng bồ công anh, từng hạt nắng vờn nhẹ trên tóc em óng lên những vệt sáng nhỏ diệu kì, tôi thấy thật hạnh phúc. Trong ánh nắng mịn màng với hơi thở tươi mát của gió, hạt bồ công anh bay trắng xóa cả một vùng trời, tôi đã nói lời yêu em. Lúc đó tôi đã tự hứa sẽ không bao giờ quên khoảnh khắc này, khi mà Ngọc đặt lên má tôi một nụ hôn ngọt ngào và nói: “Anh là hoa bồ công anh của em. Đừng theo gió bay đi nhé.” Chúng tôi luôn bên nhau, cùng đi chơi, cùng làm mọi việc với nhau. Có lần tôi cùng em đi phượt theo cung đường Tây Bắc để ngắm hoa bồ công anh mọc trắng hai bên đường. Trời Tây Bắc trong sáng, gió mơn man mát rượi. Chúng tôi ngồi bên nhau cùng ngắm bồ công anh bay trong gió. Ngọc vẫn giữ thói quen cũ khi chu miệng thổi những cánh bồ công anh và thích thú reo lên mỗi khi thấy cánh hoa nào bay thật cao. Nhưng em không hay biết rằng một ngày nào đó không còn xa nữa, em cũng sẽ bay thật cao, thật xa theo gió… Khi tôi năm nhất Đại học, Ngọc ở quê lo ôn thi hết lớp 12, xa nhà, tôi cũng không dành nhiều thời gian cho em, nhưng tôi không bao giờ quên gửi cho em những lời nhắn với hình hoa bồ công anh: “Hoa bồ công anh của em vẫn ở đây, bên cạnh em.” Bắt đầu vào những tháng mùa đông tôi không còn hay nhận được tin nhắn của Ngọc nữa. Những tin nhắn thưa dần, những cuộc gọi cho em luôn bận suốt. Tôi bắt đầu thấy lo lắng. Nhưng vì đang bận cho công tác của đội tình nguyện lên Sa Pa vào tháng 12 nên tôi không thể về quê. Tôi vẫn liên tục gọi cho em nhưng không được. Vào một buổi chiều khi đang họp cùng với đội tình nguyện, tôi nhận được tin nhắn của Ngọc: “Hoa bồ công anh của em, anh ở đâu rồi?” Tôi nhắn vội cho em một tin: “Vẫn ngay bên cạnh em đây.” rồi tiếp tục phát biểu với đội tình nguyện về kế hoạch đi Sa Pa. Không thấy em nhắn lại. Kết thúc buổi họp tôi vội vàng gọi cho Ngọc. Giọng em nhẹ nhàng cất lên:

– Anh bận lắm à?

– Anh không thể liên lạc được với em mấy ngày qua? Vì sao vậy Ngọc? Không phải em bất cẩn để điện thoại lung tung đấy chứ.

– Tất nhiên là không rồi. Anh ơi, em muốn đi ngắm hoa quá! Bao giờ chúng mình có thể đi.

– Sẽ nhanh thôi. Khi anh đi Sa Pa về nhé. Hay em cùng đi Sa Pa với anh đi.

– Chắc không kịp đâu anh ạ. Gió đến sẽ mang bồ công anh đi.

Lang nhin gio bay di, Truyen tinh yeu Lang nhin gio bay di

Truyện tình yêu hay: Lặng nhìn gió bay đi – Phần 3

Rồi Ngọc cúp máy. Tôi cảm thấy tim mình đập nhanh hơn, có điều gì đó không ổn. Hay Ngọc bị làm sao? Cô bé này trẻ con lắm, hay nói đùa trêu tôi để vòi đi chơi đây mà. Nhưng, “gió đến sẽ mang bồ công anh đi”, sao lại vậy? Tôi gọi cho Ngọc một lần nữa nhưng không được. Tối đó tôi quyết định bắt xe về quê và định sáng mai lên sớm. Nhưng cuối cùng, kế hoạch của tôi không thể thực hiện được. Sáng hôm ấy, Ngọc mất. Em đã theo cơn gió để bay đi thật xa. Tôi quá vô tâm để không biết được rằng trong suốt thời gian tôi không về quê, Ngọc bị tai nạn. Em không ngừng hôn mê và gọi tên loài hoa em yêu quý. Lần cuối cùng tôi thấy em là khi em đang nằm trên giường bệnh, em nhìn tôi âu yếm, vẫn thường trực nụ cười trên môi, tay em nắm chặt một vật gì đó. Tôi quỳ xuống, nắm lấy bàn tay em. Trong tay em là hoa bồ công anh đã khô, cánh hoa đã nát. Em nói: “Bạn em mang về cho em đấy. Em đã dặn nó là không được làm bay bất kì một cánh hoa nào. Anh xem có đẹp không?” Ngọc nhìn tôi, nước mắt em lăn dài trên má, bàn tay em cố gắng nắm lấy tay tôi thật chặt: “Anh ơi, giờ em hiểu rồi. Em không muốn theo gió bay đi đâu anh ạ.” Tôi quỳ trước giường em mà đôi chân run rẩy, cả người tôi rung lên từng nhịp nấc. Cổ họng tôi nghẹn đắng lại. Tôi cố ngăn không cho nước mắt chảy ra. Nếu tôi khóc lúc này, Ngọc sẽ buồn lắm, em sẽ không cười với tôi nữa. Tôi đặt đôi bàn tay em lên má mình, tôi hôn đôi tay em trong sự nghẹn ngào và ân hận. Tôi đã quá vô tâm với em, nếu tôi thường xuyên về thăm em, thường xuyên đưa em đi chơi thì có lẽ… Giá như thay vì đi Sa Pa, tôi sẽ đưa em đi khắp nơi để ngắm bồ công anh. Tôi sẽ không để em phải chịu đau đớn. Tôi sẽ để em được cười thỏa thích và ánh mắt em trắng ngần những cánh bồ công anh trong gió. Nắng sẽ vẫn vờn tóc em, gió vẫn hát bên tai em, và em sẽ vẫn ở bên tôi. Chính tôi chứ không phải ai khác đã rời xa em trong lúc em cần nhất. Giá như tôi đừng vô tâm, đừng ích kỉ. Giá như tôi nghĩ cho em nhiều hơn. Đúng vậy, đã quá muộn, “gió đã mang bồ công anh bay đi.” Nước mắt em vẫn rơi, nhưng em vẫn không tắt nụ cười. Nụ cười của thiên thần! Em nắm chặt hoa bồ công anh trong tay: “Đừng bay đi anh nhé!” rồi em dịu dàng nhắm mắt và ngủ thật lâu, thật lâu. Vị thiên sứ xinh đẹp đã mang em ngao du cùng với gió. Tôi vuốt nhẹ mái tóc em và nấc lên thật to, nước mắt tôi giàn giụa. Tôi không thể kìm nén được nữa. Tôi ngồi dậy, nâng em lên và ôm em thật chặt. Tôi để em ngủ trong lòng tôi, nhẹ nhàng, dịu dàng như một giấc mơ. Em là người con gái thuộc về hoa bồ công anh, em đã mãi theo những cánh hoa bay đùa trong gió.

***

Mấy ngày cuối tuần Thảo về quê, tôi không thấy bóng em bên nhà. Tôi vẫn thường xuyên lên tầng năm tưới mấy cây hoa cho em. Những cây hoa của em nở rộ tỏa hương thơm man mác. Tôi nhấp ly cà phê, dựa lưng lên ghế, ngả đầu về phía sau khoan khoái. Lòng tôi nhẹ nhõm hơn. Nhớ em! Những câu chuyện chân thành với em, nét nhìn hiền lành và nụ cười trong sáng, đáng yêu khiến tôi bình tâm nhiều. Mỗi khi tôi kể chuyện về quá khứ, em đều yên lặng, không nói. Nhưng tôi biết em lắng nghe rất chăm chú. Tôi vẫn không quên được Ngọc, vẫn hoài nhớ về một miền kí ức xa xôi có bóng em với những cánh bồ công anh mỏng manh trong gió. Nhưng tôi không còn ám ảnh như trước nữa. Tôi vẫn tự nhủ phải khép lại miền kí ức đã qua, bởi Thảo đã từng nói: “Bồ công anh đã bay theo gió không thể gặp lại được. Cớ gì anh cứ níu mãi cánh hoa ấy, không để cho nó được bay đi.”

Một buổi sớm chủ nhật, tôi đưa Thảo ra hồ Thiên Nga hóng gió. Em đưa mắt ngắm nhìn cảnh vật xung quanh, vươn vai một cách đáng yêu. Tôi nhìn em mỉm cười trìu mến.

– Anh Công Anh, em muốn nói với anh điều này.

– Ừ, anh nghe đây.

– Thực ra em không thích hoa bồ công anh cũng không hề thích hoa chút nào cả. Em trồng hoa đơn giản vì không biết trông cây gì khác cho đẹp. Hoa nở thì rực rỡ nhưng em không muốn nhìn hoa tàn. Hoa tàn trông buồn lắm, hoa tàn thì cũng không đẹp nữa. Bồ công anh cũng vậy. Cánh hoa bay đi rồi, hoa cũng không còn là gì nữa.

– Vậy à. Vậy sao khi anh hỏi em lại…

– Vì em thấy anh thích. Bất cứ điều gì anh thích, em cũng sẽ thích. Em đã nghĩ rất nhiều nhưng… em nghĩ mình không nên như thế. Em nên là chính em, không nên là quá khứ của anh. Em xin lỗi, em không có ý gì xấu đâu, chỉ là…

– Không sao đâu, anh hiểu ý em mà. Anh biết em đang nghĩ rằng anh muốn nói chuyện với em vì em có nhiều điểm giống Ngọc…

Lặng nhìn gió bay đi, Truyen Blog lang nhin gio bay di

Truyện blog: Lặng nhìn gió bay đi – Phần 3

Lần này thì Thảo nhanh chóng lấy ngón tay đặt lên môi tôi:

– Chỉ là… em thích anh. Em thích anh ngay từ khi uống những giọt cà phê anh pha. Em thấy vị ngọt cuộc sống trong đó. Em thích anh qua cách anh nói chuyện với em, qua những ánh nhìn, qua những lời hỏi thăm… Em thích anh. Em muốn được là Cỏ bên anh, không phải bồ công anh. Em…
Thảo ngập ngừng đầy bối rối.
– Em… em…

– Anh xin lỗi…

– Không sao mà. Em biết anh cần thời gian…

– Không, ý anh là…

Thảo bất chợt hôn lên má tôi. Em ngại ngùng nhanh chóng cúi mặt xuống. Tim em hình như đang đập gấp gáp hơn, tôi thấy người em đang run lên.

– Dù ý anh là gì, em vẫn không thay đổi ý của mình. Em thích anh! Em biết chị ấy với anh rất quan trọng, nếu không trong bốn năm qua anh đã không mở lòng với bất cứ ai. Mỗi lần nghe anh nhắc đến chị ấy, em có chút chạnh lòng. Nhưng em vẫn im lặng. Trong hoàn cảnh đó, em không thể nói gì, em không muốn anh phải suy nghĩ nhiều, không muốn anh bị tổn thương thêm nữa. Vết thương đang dần lành, việc gì cứ phải làm cho nó thêm đau hơn. Em sợ anh sẽ cứ mãi chìm đắm trong quá khứ mà quên không sống cho hiện tại. Hãy để gió cuốn đi tất cả anh nhé.

Thảo nói mà nước mắt em không ngừng lăn trên má. Em nghẹn ngào. Tôi đưa tay nắm lấy tay em, nhẹ nhàng kéo em vào lòng. Em gục đầu vào vai tôi mà khóc. Những cánh bồ công anh chỉ còn mờ nhòe trước mắt. Quên đi để tiếp tục yêu thương. Tôi vuốt nhẹ mái tóc em và thì thầm: “Không sao đâu, mọi chuyện sẽ ổn thôi mà. Anh vẫn ở đây, ngay bên cạnh em.” Gió thổi vi vu nhẹ nâng làn tóc em. Gió đưa những cánh bồ công anh và người xua cũ về với vùng đất xa vời, trở về với quá khứ vô tận. Gió thổi bay đi tất cả những vấn vương, ám ảnh của một quá khứ buồn. Quá khứ nên được khép lại thật chặt và nên đặt trong miền kí ức xa xôi. Thảo nhẹ nhàng dựa vào vai tôi, lau nước mắt, đứng lặng yên nhìn gió bay đi…

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: