Quick and Snow Show 24-06-2012 (1116)

Quick and Snow Show 24-06-2012 – Những yêu cầu hay nhất trong 6 tháng đầu năm 2012 (Part 3)

Quick and Snow Show 24-06-2012

Quick and Snow Show 24-06-2012

[ca_audio url=”http://qns.vn/Upload/Chuongtrinh/QnS%201116%20(24.6.2012).mp3″ width=”500″ height=”27″ css_class=”codeart-google-mp3-player”]

Download: http://www.mediafire.com/?801mnqhh635cyj6

Tracklist
01. Rihanna – California King Bed
02. ATC – Thinking Of You
03. Alicia Keys – If I Ain’t Got You
‎04. Billie Myers – Kiss The Rain
‎05. The Carpenters – Yesterday Once More
06. Nelly Furtado – All good things
07. IVY – Torn Heart
08. Michael Learns To Rock – 25 Minutes

“Nếu bạn muốn quên đi một người – một tình yêu, vậy thì đừng nghe những bản tình ca buồn, đừng ngồi một mình suy nghĩ, đừng nuôi hy vọng quay trở lại, đừng bao giờ cho rằng một ai đó có thể là tất cả của bạn. Vì sự thật không ai là của ai và vì thế không ai là tất cả của ai được”.

1. California king bed – Rihanna

Người gửi: Trang Nguyễn – 01287 * 49187 – na.nozero@yahoo.com.vn
Người nhận: Lời hứa – na.nozero@yahoo.com.vn

[hide-this-part]

[ca_audio url=”http://qns.vn/Upload/Chuongtrinh/Fileyeucau/QnS%201116_1_California%20king%20bed_Rihanna.mp3″ width=”500″ height=”27″ css_class=”codeart-google-mp3-player”]

Ai cũng có quyền thất hứa – nói dối – thay đổi – và quên đi…
Chỉ có điều là người ta sử dụng quyền đó hay không mà thôi.

Hãy yên tâm nhé!
“Em hứa, em sẽ lại yêu vào một ngày nào đó…nhưng không phải hôm nay…”.
Vì em cần thời gian để yêu chính bản thân mình trước đã, để cho cả con người em chấp nhận được, đôi tay này sẽ không còn níu, đôi mắt này không còn ngóng chờ, và đôi môi em không mấp máy gọi tên… Và đôi chân em có thể tiếp tục bước.

Đến khi em xem bất cứ bộ phim buồn nào, nghe bài hát nào, khi đi trên bất cứ đoạn đường nào, khi bắt gặp hình ảnh nào, khi chạm tới kí ức nào… Khi nước mắt không dễ dàng lăn dài trên má em như trước nữa…

Người ta vẫn hay nói: “Nếu bạn muốn quên đi một người – một tình yêu, vậy thì đừng nghe những bản tình ca buồn, đừng ngồi một mình suy nghĩ, đừng nuôi hy vọng quay trở lại, đừng bao giờ cho rằng một ai đó có thể là tất cả của bạn. Vì sự thật không ai là của ai và vì thế không ai là tất cả của ai được”.

Đã từng có một thời gian tôi onl rất muộn, cũng để chờ một nick cũng rất muốn mới sáng đèn,chờ cái nick ấy sáng đèn rồi tôi lại cũng chỉ im lặng nhìn. Tôi không bao giờ có đủ cam đảm kích đúp chuột mở cửa sổ chat với cái nick ấy. Chẳng bao giờ đủ cam đảm để làm điều đó.

Tôi âm thầm thỏa thuận với mình: “Thêm đúng một ngày nữa thôi rồi mình sẽ del cái nick ấy”. Và biết bao nhiêu lần: “Thêm một ngày…” như thế qua đi.

Nhưng rồi cuối cùng tôi cũng từ bỏ, chẳng biết từ khi nào cái nick ấy không còn tồn tại trong list bạn của tôi, và tôi cũng thôi không chờ đợi nick ấy sáng nữa…

Có lẽ vì tôi đã hứa với một người…

Em hứa, em sẽ lại yêu…[/hide-this-part]

2. Thinking of you – ATC

Người gửi: Phạm Đoan – erius_22305@yahoo.com
Người nhận: Anh hàng xóm

[hide-this-part]

[ca_audio url=”http://qns.vn/Upload/Chuongtrinh/Fileyeucau/QnS%201116_2_Thinking%20of%20you_ATC.mp3″ width=”500″ height=”27″ css_class=”codeart-google-mp3-player”]

Nhà em và nhà anh nằm đối diện nhau, cách nhau chỉ qua con đường bé xíu Nguyễn Lương Bằng của Đà Lạt. Ấy vậy mà mới gần đây em mới nhận ra có sự tồn tại của anh, hehe. Chính xác thì có lẽ là hè vừa rồi em có thói quen chiều hay ra đứng ban công dòm mọi người qua lại. Một ngày, hai ngày, rồi nhiều ngày trôi qua, em chợt khám phá rằng, thì ra cái nhà hàng xóm đối diện bên kia đường, đối diện phòng mình có sự tồn tại của anh. Từ đó, em bắt đầu chú ý tới anh nhiều hơn, từ giờ đi làm, tới giờ anh về. (Nghe có vẻ điên điên anh chị nhỉ? Chắc chẳng ai dư hơi đến thế, hehe. Nhàn cư vi bất thiện, rảnh rỗi quá nên sinh tật ý mà).

Không biết bao nhiêu lần đang đứng ở ban công bên này, em bắt gặp ánh mắt anh cũng từ phía bên kia. Nhưng thay vì gật đầu chào hay mỉm cười em lại nhanh chóng đưa mắt đi chỗ khác, vờ như không thấy anh, để rồi sau đó khi anh đi vào mất lại tự trách mình không đủ can đảm để bắt chuyện hay mỉm cười làm quen với anh. Đã bao lần tự nhủ một mình chắc chắn lần sau gặp anh sẽ cười hay gật đầu một cái làm quen. Ấy vậy mà khi thấy anh lại làm ngược lại hoàn toàn. Cơ mà cũng vì cái cục sĩ diện trong em nó to quá, chỉ sợ cười mà anh không cười lại hay gật đầu mà anh không có phản ứng gì thì quê lắm. Với có lẽ trong mắt anh, em chỉ là một con nhóc hàng xóm chẳng quen biết. Thậm chí anh tên gì em còn chả biết, chỉ biết tên ở nhà của anh là Tí. Và một sự trùng hợp ngẫu nhiên làm em chú ý tới anh là anh và em đều có xe Sirius mầu đỏ, xe anh đời ra trước, xe em đời sau.

Anh chị thân, em nhờ anh chị phát tặng anh hàng xóm ấy ca khúc Thinking of you của ATC. Không biết anh ý có nghe chương trình không nhưng em muốn thử xem sao với lời nhắn: “Cho em làm quen với anh nha. Nếu anh nghe được yêu cầu này thì liên lạc với em qua địa chỉ erius_22305@yahoo.com hoặc qua số điện thoại 01285*81895.[/hide-this-part]

3. If i ain-t got you – Alicia Keys

Người gửi: Nguyễn Văn Khánh – khanh_2091@yahoo.com.vn
Người nhận: Tặng những ai mang vết thương lòng của quá khứ

[hide-this-part]

[ca_audio url=”http://qns.vn/Upload/Chuongtrinh/Fileyeucau/QnS%201116_3_If%20i%20ain-t%20got%20you_Alicia%20Keys.mp3″ width=”500″ height=”27″ css_class=”codeart-google-mp3-player”]

Bạn sẽ cảm thấy đau khi bạn thực sự yêu thương một người mà người đó lại không yêu bạn. Nhưng điều đó còn chưa đau bằng nếu như bạn thật sự yêu thương một người nhưng lại không có can đảm để nói cho người đó biết. Có phải thượng đế lại muốn chúng ta quen trước những người mà không thuộc về mình, trước khi cho mình được gặp người bạn trăm năm, để cuối cùng mình sẽ biết quý trọng người đó hơn. Nhưng bạn hãy nên nhớ rằng, trên đời sẽ không có một ai có thể biết trước được người bạn trăm năm của mình sẽ là người ở đâu, mập hay gầy, hiền hay dữ như thế nào. Có thể bạn đã gặp được người đó, nhưng nếu nhút nhát, không dám nói thật tình cảm của mình thì sẽ làm bạn mất đi một người lý tưởng.

Bạn sẽ không ngờ được, nhiều khi người đó cũng đang có tình cảm như bạn, nhưng còn đang chờ đợi bạn ngỏ lời. Thử nghĩ xem, bạn đã tìm được một người mà bạn yêu nhất rồi, nhưng lại không cho họ biết rằng bạn yêu họ như thế nào ư? Khi đó, chính bạn sẽ là người thiệt thòi nhất. Và một điều đau khổ nhất là khi bạn đã tìm được người tình trong mộng của bạn rồi, nhưng đến một lúc nào đó bạn phát hiện ra rằng, người đó lại không có duyên phận với bạn, và bạn đành phải xa nhau. Hãy yêu quí những gì bạn đang có, và đừng nên mất niềm hy vọng khi có thể. Hãy thương yêu và tôn trọng lẫn nhau, vì bạn chỉ sống một lần trong đời mà thôi. Có thể sẽ nghĩ đến sự thất bại khi nghĩ đến cuộc tình đã qua, nhưng nó lại chính là bài học cho bạn khi tìm đến một tình yêu mới. Trong trò chơi tình yêu, vấn đề không phải ai là kẻ thắng cuộc hay thua cuộc, điều quan trọng của tình yêu mà bạn nên biết đó là khi nào bạn nên giữ lại, hay thời điểm nào nên để tình yêu ra đi. Chỉ khi bạn thật sự mong muốn ai đó được hạnh phúc, thậm chí hạnh phúc đó không phải dành cho bạn, bạn mới hiểu rằng bạn đã yêu người đó thật sự mất rồi. Mọi việc bạn làm đều dành cho điều tốt đẹp nhất.

Bạn sẽ không bao giờ biết tình yêu là gì nếu không thử nó. Bạn sẽ không tự nhiên yêu ai được, trừ khi chính bạn phải mạo hiểm với tình yêu. Tình yêu luôn giằng xé giữ hạnh phúc và niềm đau. Nếu bạn chưa từng đau đớn thì bạn sẽ chẳng học được thế nào là yêu đâu. Vết thương của tình yêu không phải lúc nào cũng làm bạn đau đớn, nhưng nó thử thách bạn, giúp bạn trưởng thành hơn. Tình yêu không bị bào mòn bởi mỗi lần đổ vỡ hay bởi mỗi lần hạnh phúc, đó là một cuộc phiêu lưu mà suốt trọn đời ta phải luôn học hỏi, khám phá và vươn lên.

Điều chớ trêu nhất của tình yêu là ta lại thường để nó ra đi đúng lúc ta nên giữ lại, hay cố níu kéo thay vì nên để nó ra đi. Ta mất đi một người chỉ khi số phận đã sắp đặt ta phải gặp người khác, người có thể yêu ta, thậm chí hơn cả chính ta yêu bản thân ta. Khi bị vấp ngã trong tình yêu, nên có thời gian để hàn gắn vết thương lòng, và sau đó ta lại bắt đầu tiếp rung động. Yêu là mạo hiểm, vì có thể bị từ chối. Hãy nói “anh yêu em” hay “em yêu anh” mà không cần phải được đồng ý. Thử thách trong tình yêu là khi chính bạn yêu mà có thể không được đáp lại.

Tổn thương, nhưng đừng bao giờ giữ lại nỗi đau quá lâu. Hãy thương yêu người khác chân thành, và cũng phải biết thương yêu chính trái tim nhỏ bé của bạn.[/hide-this-part]

4. Kiss the rain – Billie Myers

Người gửi: silent rain – 01689 * 91461 – max.doile89@gmail.com
Người nhận: Anh

[hide-this-part]

[ca_audio url=”http://qns.vn/Upload/Chuongtrinh/Fileyeucau/QnS%201116_4_kiss%20the%20rain_billie%20myers.mp3″ width=”500″ height=”27″ css_class=”codeart-google-mp3-player”]

“Nắng thu vàng, mỏng manh và hắt hiu, không đủ sức xua đi nỗi lạnh giá của không gian và sự lạnh giá của một trái tim. Anh nơi ấy, có nhớ nắng thu Hà Nội?

Vậy là đã 5 năm, 5 năm anh di cư vào Đà Lạt sống và học ở Phan Rang, nơi nắng cháy đổ lửa, 1 năm học 6 tháng, 6 tháng còn lại anh rong ruổi khắp các tỉnh Lâm Đồng, Vũng Tàu, Ninh Thuận, Bình Thuận, theo những công trình thủy lợi đang cần anh chung tay thi công.
Và anh xa em cũng được 5 năm, nhưng thời gian ấy không đủ để xóa đi những kỷ niệm những nỗi nhớ về nhau, về một thời áo trắng, tinh khôi và những xúc cảm trong trẻo đầu đời. Dù tình cảm ấy chỉ đem lại cho em niềm đau, vì em là người yêu đơn phương, còn anh ko phân định nổi tình cảm anh dành cho em và người con gái đó.

Sau ngày ra trường, em đã từ bỏ anh, đi về một nơi hoàn toàn xa lạ với những con người hoàn toàn mới. Đâu đó, em vẫn nghe bạn bè cũ nói về anh, hotboy cấp 3 một thời, em vẫn lảng tránh những câu chuyện ấy, và tin anh đã bình yên ở một nơi xa lắm, xa lắm 2/3 đất nước mà. 4 năm sau, tưởng chừng mọi thứ đã trôi vào dĩ vãng của một chuyện tình thời học sinh ngô nghê, trong lần thực tập ở Tam Điệp, Ninh Bình với những ngày mùa đông vùng sơn cước, với cái lạnh thấu xương tỏa ra từ những dãy núi đá vôi sừng sừng, em chạm mặt anh trong 1 lần online. Và từ đó, anh và em liên lạc lại, mỗi ngày vài tiếng trên mạng, và vài chục tin nhắn.

Vài tháng sau, nhận lời yêu anh, nhưng cũng chỉ qua những phương tiện liên lạc vô hồn. Mỗi ngày, chốn mình sau 4 bức tường, em tưởng tưởng nơi nắng gió anh học, Phan Rang với Tháp Chàm nổi tiếng, vùng biển ấm mỗi ngày anh đi dạo. Tự mình seach Google earth theo những bước chân anh, nhìn xuyên qua những đám mây ảo để thấy đường anh đi, nơi anh học tập, nơi anh sống hằng ngày.

Khi anh về Đà Lạt, em lại theo anh, Đà Lạt mờ hơi sương với khí hậu 1 ngày như bốn mùa miền Bắc, em được đi thăm thú Đà Lạt qua những bức ảnh anh gửi, nhìn thấy đường phố, mái nhà của Đà Lạt từ Google Earth, em theo anh tới Sài Thành xa hoa và choáng ngợp, em theo anh nơi thành phố Vũng Tàu mặn gió, em theo anh nơi những công trình trong rừng của Lâm Đồng hoang vu. Anh đi xây cầu đắp đập, em theo anh giấc ngủ nơi công trường.

Em kể cho anh nơi Hà Nội em sống, và quê mình Hải Dương. Anh nói anh thèm cảm giác lạnh mỗi độ đông về, anh thèm cái nắng thu vàng như rót mật, thèm nhìn em áo trắng ngày tựu trường, anh thèm vị bánh đậu xanh ngọt nhẹ, anh nhớ khúc sông quê mình, anh nhớ đường đê nơi hai đứa hay đạp xe cùng nhau.

Vậy là 6 tháng tình yêu của chúng mình, đã trải qua tháng ngày không bên nhau, em vẫn lang thang trên những con đường đầy nắng và gió, vẫn lọt thỏm trong những chuyến xe bus, Hà Nội đó, nơi em sống. Còn anh vẫn rong ruổi trên các tỉnh phía Nam, đi theo tiếng gọi của hai từ “lập nghiệp”.

Yêu xa. Người ta nói khi đủ lãng mạn và mạnh mẽ, bạn mới có thể yêu xa. Người ta cũng nói : “Tình yêu trong xa cách cũng như ngọn lửa trong gió, gió làm tắt ngọn lửa nhỏ, và thổi bùng ngọn lửa lớn”. Và ngọn lửa giữa anh và em đã tắt… Em ngồi đây, lặng im giữa nắng thu, vàng, mỏng, ngọt nhưng sao cứ buồn hắt hiu vậy? Nhớ anh quay quắt, sẽ ko nghĩ tới lý do vì sao chúng ta mất nhau, chỉ nhớ những kỷ niệm đẹp về nhau thôi . Như mùa thu ấy, đẹp nhưng buồn anh nhỉ!”[/hide-this-part]

5. Yesterday once more – The Carpenters

Người gửi: Mốc Poola – 01656 * 53316 – muabuonlambietko@gmail.com
Người nhận: Mẹ

[hide-this-part]

[ca_audio url=”http://qns.vn/Upload/Chuongtrinh/Fileyeucau/QnS%201116_5_Yesterday%20once%20more_the%20carpenters.mp3″ width=”500″ height=”27″ css_class=”codeart-google-mp3-player”]

Gửi mẹ kính yêu của con!
Mẹ ơi, hôm nay con gái mẹ lại khóc rồi. Cuộc sống không phải lúc nào cũng được như mình mong muốn mẹ nhỉ😦 Nhưng chỉ cần nghĩ đến mẹ thôi, thì mọi buồn phiền của con tan biến. Mẹ không đỡ con dậy mỗi lần con vấp ngã nhưng mẹ luôn ở bên con, động viên con tự đứng lên:) Mẹ là người tuyệt vời nhất thế giới này, Mẹ là người vĩ đại nhất thế giới này. Con yêu yêu mẹ🙂

Mẹ ơi, con gái mẹ lớn rồi mẹ nhỉ? Nó không còn là con nhóc đen nhẻm đen nhem trốn ngủ trưa để đi đá bóng với bắn bi cũng lũ con trai trong xóm nữa, hì hì. Mỗi lần bị điểm kém cũng không còn bị mẹ bắt nằm úp xuống sàn nhà rồi hỏi: “Lần này nhận mấy roi” và con cũng không còn được lí nhí câu trả lời quen thuộc : “1 roi nhẹ thôi ạ” nữa mẹ nhỉ🙂

Con gái mẹ lớn rồi mẹ nhỉ? Không còn là con nhóc buổi chiều bị bố phạt đứng ôm cột nhà vì tội bắt nạt em, được một lúc lại mon men chạy đến ôm cổ bố, bịt mũi, véo tai bố, và đến tối đi ngủ, con lại được mẹ ôm chặt, trong giấc mơ của con lúc nào cũng chỉ là những món ngon mẹ nấu, nước miếng chảy ướt vai áo mẹ :))

Con gái mẹ lớn rồi mẹ nhỉ? Lần đầu tiên bị tỏ tình con chạy thật nhanh về nhà, vừa khóc, vừa phô mẹ, rồi bị mẹ cười cho🙂 Ước gì con làm trẻ con mãi, con sẽ không phải lo nỗi lo của người lớn, con cũng sẽ không phải buồn nỗi buồn của người lớn, cứ vô tư, hồn nhiên và ngốc nghếch như thế….

Nhưng mà con gái mẹ thực sự đã lớn rồi, Một con bé nhí nhảnh nhưng hay suy nghĩ vẩn vơ, một con bé luôn cố gắng che đậy cảm xúc nhưng luôn không thể che đậy nổi cảm xúc, một con bé hay khóc và cũng hay cười. 21 tuổi rồi, con gái mẹ đã biết yêu, và biết cả thất tình nữa🙂

Người ta bảo : “Tình đầu đẹp lắm” Nhưng với con, nó giống như chiếc bình pha lê trong suốt, mỏng manh và luôn luôn trống rỗng, vô tình rơi và vô tình vỡ, con càng cố gắng nhặt lên những mảnh vụn thì nó lại càng vô tình cứa vào tay con đau buốt

Thất tình, con cắt tóc ngắn, đây là lần đầu tiên mẹ tự cho con quyết định mái tóc của mình, mẹ chỉ nói: “Cắt xong đừng có hối hận”, Có những thứ con chẳng bao giờ nói ra, cũng chẳng bao giờ đòi hỏi, nhưng mẹ luôn biết, luôn hiểu, và luôn ủng hộ con.

Thất tình, con cười nhiều hơn, xinh đẹp hơn và….. lạnh lùng hơn🙂
Người ta bảo: “Nếu vết thương làm ta đau đớn như thế thì đừng có cố gắng tỏ ra mạnh mẽ và kiên cường” Nhưng khóc nức nở để cầu mong sự thương hại của người khác không phải là bản chất của con, níu kéo người khác càng không phải là tính cách của con, con tỏ ra mạnh mẽ và kiên cường là đúng mẹ nhỉ? con không sai mẹ nhỉ?

Mẹ nói: “Một người lớn tuổi hơn mới hợp với con gái mẹ, một người lớn tuổi hơn mới cưng chiều con gái mẹ” Mẹ luôn đúng, con sẽ xóa hết mọi đau thương, con sẽ mở rộng lòng mình cho hình bóng cũ bay đi và đón nhận hình bóng mới với một trái tim lành lặn chứ không méo mó như ai đó đã từng dành cho con, mẹ nhỉ? Và nụ cười sẽ hong khô tất cả :X

Con thực sự lớn rồi mẹ ak, thế nên mẹ đừng lo lắng cho con nữa, mẹ nhé, Chỉ cần mẹ luôn ở bên con thì khó khăn thế nào, con cũng vượt qua được, Con sẽ hạnh phúc mẹ ak, nhất định con sẽ hạnh phúc, Con yêu mẹ :X[/hide-this-part]

6. All good things (Come to an end) – Nelly Furtado

Người gửi: Đặng Ngọc Hải – 0904 * * 881** – haidn@moj.gov.vn
Người nhận: Lovesea và Suri

[hide-this-part]

[ca_audio url=”http://qns.vn/Upload/Chuongtrinh/Fileyeucau/QnS%201116_6_All%20good%20thing%20come%20to%20an%20end_Nelly%20Furtado.mp3″ width=”500″ height=”27″ css_class=”codeart-google-mp3-player”]

Em – người con gái luôn tin rằng, trên đời này không có điều gì anh không làm được, chỉ là anh có muốn hay không mà thôi, bởi ở anh có gì đó thật đặc biệt…

4 năm đã trôi qua, ở nước Anh xa xôi, em sắp bảo vệ luận văn thạc sĩ, vẫn đang đi tiếp trên con đường em muốn đi, và anh vẫn hì hụi, cặm cụi, mệt mỏi cho cái biên chế nhà nước, chẳng học hành được gì thêm, những bước khởi đầu nhàm chán…

4 năm trôi qua, em đã tìm được người em muốn đi cùng suốt cuộc đời, một người em muốn sống vì người đó, tồn tại và khát khao hạnh phúc cùng người em yêu. Anh vẫn đi làm, đi học, vẫn đẩy đưa mình vào những trận nhậu quên mình. Anh – vẫn về nhà trong cơn say không hiểu tại sao say, vẫn lẻ loi trên những con phố đông người qua lại, vẫn đi tìm khát khao hạnh phúc cho chính cuộc đời anh!

4 năm! Em thấy không? Con người ai cũng có sai lầm, em cũng không phải ngoại lệ! Anh chẳng làm được điều gì đặc biệt như em vẫn nghĩ, vốn là em nhầm lẫn mà thôi. Cuộc sống với anh tưởng rằng có tất cả, vậy mà thật ra chẳng nắm giữ điều gì trong tay! Anh giống như mọi thanh niên ở cái thành phố này, đầy áp lực, bon chen, ngột ngạt, nghèo túng đến nỗi ngoài tiền ra chẳng có gì hết…

Và Em – người con gái từng yêu anh hơn chính bản thân mình, từng đớn đau vì anh hơn tất cả những nỗi đau em gặp trước khi yêu anh, em khóc vì anh còn nhiều hơn số nước mắt em đã khóc cho tuổi thanh xuân của mình… Chúng ta xa nhau như một điều chắc chắn!

2 năm trôi qua nhanh đến nỗi ngoảnh lại ngỡ như vừa hôm qua, những lần cãi nhau vô cớ, những tổn thương tình yêu vụng dại hòa cũng những giọt nước mắt vỡ vụn… tan biến…

2 năm với nhiều thay đổi chỉ để gặp lại em một trưa nắng đầu mùa tháng 4, ấm trà nhài nguội ngắt, vị trà nhài không đủ níu giữ một bàn tay…Tình yêu như ấm trà nhài, ngụm trà đầu nóng, thơm dìu dịu, để nguội rồi chẳng còn muốn chạm môi…

2 năm cũng không có nhiều chuyện để nói, đường xa, đến người thân gần gũi còn có thể lãng quên nữa là những con người chỉ thoáng đi qua nhau trong cuộc đời. Phút im lặng khi nhìn bé gái nũng nịu với mẹ bàn bên cạnh cùng khiến 2 đứa mỉm cười cho một ước mơ hạnh phúc vĩnh viễn không tồn tại….

Tất cả chỉ là một chút gì còn sót lại từ một kí ức xa xôi gắn liền với một thời không thể nào quên, những con người đã trở thành quá khứ, những yêu thương trở thành hoài niệm, và những nỗi đau rồi cũng sẽ ngủ quên với thời gian…

Nếu cho anh sống lại 2 năm về trước, 4 năm về trước, thậm chí nhiều năm về trước nữa có lẽ anh vẫn thế, vẫn làm tổn thương người khác và làm tổn thương chính anh chỉ bởi duy nhất một điều anh là chính anh, và em cũng vậy…

Nhờ anh Quick và chị Snow gửi đến hai người con gái em sẽ vĩnh viễn không thể tìm lại được trong cuộc đời này lời xin lỗi chân thành cùng ca khúc: All Good Things (Come To An End) của Nelly Furtado.[/hide-this-part]

7. Torn heart – Ivy

Người gửi: Mita Nguyễn – 0988 * * 29673
Người nhận: Bố

[hide-this-part]

[ca_audio url=”http://qns.vn/Upload/Chuongtrinh/Fileyeucau/QnS%201116_7_Torn%20heart_Ivy.mp3″ width=”500″ height=”27″ css_class=”codeart-google-mp3-player”]

Bố ạ, con xin lỗi bố vì bố không còn là người đàn ông duy nhất trên đời con yêu nữa!
Con đã yêu thêm một người đàn ông khác nữa rồi – đó là anh ấy! Bố không giận con vì không còn đặt bố là người đàn ông duy nhất nữa phải không …vì bố biết là tình yêu con dành cho bố cao ngang bằng trời, sâu bằng biển và con giấu trọn vào tim!

Anh ấy trẻ, anh ấy đẹp trai và hiền lành nữa, bố chắc cũng sẽ thích anh ấy ngay khi gặp mặt!
Anh ấy không giàu có, anh ấy không bóng bẩy hào nhoáng bên ngoài như những người con quen, anh ấy cũng không tặng con những món đồ quý giá như những người theo đuổi con.. nhưng anh ấy là người con yêu. Anh ấy dạy con nhiều điều về cuộc sống, ở bên anh ấy con thấy bình yên bố ạ!

Bố yêu con từ lúc con còn trong bụng mẹ, bố địu con trên vai lúc con còn thơ bé, bố dắt con đi những bước đi đầu đời, bố già thêm, yếu thêm vì lo cho con có một cuộc sống sung túc… Tất cả tình yêu thương của bố cho con thật vĩ đại mà chẳng thứ tình yêu nào sánh kịp …

Anh ấy yêu con là khi anh ấy đợi con hàng giờ dưới mưa lạnh chỉ để gặp con giây lát, anh ấy đón con sau mỗi chiều muộn tan trường… Anh ấy đưa con đi qua khắp các con phố, chỉ là để chúng con được bên nhau trong chốc lát… Anh ấy sáng trưa chiều tối nhắn tin dặn dò con phải mặc ấm, phải ăn đúng bữa, phải đi ngủ sớm nữa, anh ấy quan tâm tới con, chăm sóc con nhiều lắm, anh ấy nói sẽ đưa con tới thật nhiều nơi! Tình yêu của chúng con chỉ vỏn vẹn thế thôi bố ạ! Tình yêu ấy đôi khi là chớp nhoáng …là giành giật…là giả vờ…đôi khi…?

Nhưng Bố ơi, dạo này anh ấy bớt yêu con rồi, anh ấy không còn nhắn tin cho con mỗi ngày, không còn đưa con đi chơi hay không muốn gặp con nhiều nữa bố ạ! Yêu bố, con sẽ làm nũng nhũng nhiễu bố, đòi bố mua quà, đòi bố chở đi chơi, ôm cổ bố mà đùa vui toe toét hay sẽ nhổ tóc sâu cho bố mỗi buổi trưa hè… Nhưng tình yêu với “người ngoài” thì khó quá bố ạ, con chẳng biết cách thể hiện thế nào cho đúng… rồi bỗng thành phiền toái với anh ..?

Con biết con không phải là người nhanh chân đến trước để chiếm trọn tim anh cho riêng con, con không có nhiều thứ trong tay như hàng số các cô gái theo đuổi anh, đôi khi con gái bố vẫn tự ti vẫn nhút nhát trước anh … Tất cả chỉ là sự chân thành con có dành cho anh ấy nhưng xem ra không đủ rồi bố ạ, anh không còn đón con mỗi giờ tan lớp, không còn những buổi hẹn hò và sau cùng là câu nói anh dành cho con :”…anh muốn dừng lại…”

Con đã khóc nức nở, con trốn ở đó khóc và khóc, anh ấy chưa bao giờ nhìn thấy con khóc nên chắc chẳng hiểu nó mặn chát thế nào? anh ấy chắc đã chán con rồi, anh ấy không còn cần con nữa bố ạ! Bố bảo yêu 50 chọn 10 lấy 1, anh ấy mới là người đầu tiên thôi, chưa thử nắm tay nhau đi hết con đường mà sao con đã thấy nơi ấy vô vọng quá!

Con sẽ dùng mọi cách giữ anh ấy lại, giành anh ấy về với con …nhưng khi anh ấy đã không còn muốn nắm tay con nữa, con cũng đành chịu … để anh ấy đi với sự lựa chọn của anh ấy! Sẽ vẫn có bố yêu con trên đời phải không bố, dù trong mắt hàng tá đàn ông khác con là một cô gái xinh đẹp, giỏi giang trong váy áo, phấn son điệu đà thì với bố con mãi là đứa con gái bé bỏng hay khóc nhè của bố?

Bố à, con đang khóc thút thít nước mắt ở đâu nhiều quá, con muốn về với bố để được ăn bữa cơm bố nấu riêng cho con, để được quên đi những giọt nước mắt đáng ghét đang lã chã rơi này, cho con trở về với đứa bé với nụ cười không phiền muộn, vô tư khi bên bố![/hide-this-part]

8. 25 minutes – Michael Learns To Rock

Người gửi: Cô bé “Suy dinh dưỡng trường kỳ”
Người nhận: “Hen suyễn”

[hide-this-part]

[ca_audio url=”http://qns.vn/Upload/Chuongtrinh/Fileyeucau/QnS%201116_8_25%20minutes_Michael%20Learns%20To%20Rock.mp3″ width=”500″ height=”27″ css_class=”codeart-google-mp3-player”]

Em còn nhớ hôm ấy là ngày lễ ra trường cấp 2. Lần đầu tiên trong đời em được mặc áo dài. Và điều đặc biệt của ngày hôm đó không dừng lại ở đó. Ngày hôm ấy có anh. Cũng chẳng phải là lần đầu tiên em gặp anh. Anh và em cùng trong đội sinh hoạt nòng cốt của trường dù chẳng quen. Chắc vậy mà anh không biết mấy năm cấp 2 có một ánh mắt hay nhìn trộm anh. Vì anh đúng kiểu thần tượng của em, đúng kiểu anh Nam trong Phía trước là bầu trời hehe. Nhưng ngày hôm ấy thì khác. Đó là ngày đầu tiên em không còn là một cô nhóc cấp 2, sắp sửa trở thành cô nữ sinh cấp 3, là lớn rồi đấy. Ngày đầu tiên em nói chuyện với anh, lí nhí giới thiệu tên em. Mắt tròn mắt dẹt khi nghe anh kể về ngôi trường cấp 3 của mình.

Cả nhóm đi ăn trưa. Anh tình nguyện đèo em. Trưa Sài Gòn thật nắng, vậy mà sao em thấy trong lòng dịu mát… Thời học sinh mà, chẳng mấy người có được một chiếc xe máy, điện thoại di động thì càng không. Vì thế xe của anh và em lạc khỏi đoàn người. Mình cứ mải miết đi thẳng mà không hay những người khác đã rẽ từ đời nào. Dưới cái nắng cháy da, hình ảnh hai cô cậu học trò trên chiếc xe đạp sao mà nhỏ bé giữa đường phố thênh thang. Đó là lần đầu tiên một con bé suy dinh dưỡng trường kỳ như em ước mình nhẹ đi, để áo anh bớt đẫm mồ hôi, để anh đỡ mệt…Rồi cuối cùng mình cũng nhận ra đang đi lạc và anh lại gò lưng chở em về quán karaoke cùng với mọi người. Sau đó em càng áy náy hơn khi biết rằng: anh bị suyễn…

Bài đầu tiên anh hát là 25 minutes anh ạ. Lúc đó tự nhiên em cảm thấy sống mũi cay cay…Một tháng sau đó, ngày nào em cũng gọi điện thoại đến tổng đài 1080 để được nghe 25 minutes (nhà em lúc đó chưa có Internet). Đến khi mẹ phải trả quá nhiều tiền cước điện thoại thì mới thôi không nghe nữa. Sau này em gặp anh một vài lần, thoáng qua trên đường. Năm ngoái anh add facebook em nhưng chẳng nhớ em là ai. Anh bảo nhìn em khác quá. Em cũng không biết là nếu nhìn ảnh cấp 2 của em thì anh có nhớ ra em không nhỉ[/hide-this-part]

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: