Quick and Snow Show 10-06-2012 (1114)

Quick and Snow Show 10-06-2012 – Những yêu cầu hay nhất trong 6 tháng đầu năm 2012 (Part 1)

Quick and Snow, Quick and Snow Show 10-06-2012

Quick and Snow Show 10-06-2012

[ca_audio url=”http://qns.vn/Upload/Chuongtrinh/QnS%201114(10.06.2012)_.mp3″ width=”500″ height=”27″ css_class=”codeart-google-mp3-player”]

Download: http://www.mediafire.com/?nr184sv2xddo7i7

01. One in a million – Bosson
02. Remember me – Lee Hiory
03. Beautiful in white – Shane Filan
04. Tonight I wanna cry – Keith Urban
05. I hate myself – K.Will
06. I have nothing – Whitney Houston
07. Earthbound – Conner Reeves
08. Without you – Mariah Carey
09. Another crack in my heart – Take That

Yêu đơn phương là anh yêu em vì anh yêu em chứ không phải vì em sẽ yêu anh. Không hiểu sao cứ mỗi lần tôi nhắc đến cái từ yêu đơn phương là lại cảm thấy có cái gì đó xót xa, bởi vì tôi cũng là người yêu một mình. Chính bởi cái quan điểm “cái gì không thuộc về mình thì có cố cũng không thuộc về mình”, không bao giờ có đủ kiên nhẫn để theo đuổi đã khiến tôi trở thành người yêu đơn phương…

1. One in a million – Bosson

Người gửi: Hoàng Thắng – hoangthangdhch@gmail.com
Người nhận:Người con gái mà tôi từng yêu thương

[hide-this-part]

[ca_audio url=”http://qns.vn/Upload/Chuongtrinh/Fileyeucau/QnS%201114_1_One%20in%20a%20million_Bosson.mp3″ width=”500″ height=”27″ css_class=”codeart-google-mp3-player”]

Yêu đơn phương là anh yêu em vì anh yêu em chứ không phải vì em sẽ yêu anh. Không hiểu sao cứ mỗi lần tôi nhắc đến cái từ yêu đơn phương là lại cảm thấy có cái gì đó xót xa, bởi vì tôi cũng là người yêu một mình. Chính bởi cái quan điểm “cái gì không thuộc về mình thì có cố cũng không thuộc về mình”, không bao giờ có đủ kiên nhẫn để theo đuổi đã khiến tôi trở thành người yêu đơn phương. Còn gì đau đớn hơn việc tình yêu chẳng được đáp trả, cho đi mà người ta chẳng buồn nhận. Chẳng biết làm gì hết, chỉ biết lặng lẽ ngắm nhìn cuộc đời người ta từ một nơi rất xa, bởi biết rằng mình không thể bước vào cuộc sống đó. Có lúc lại tự lừa dối mình, tự cho mình những ảo tưởng và hy vọng rằng người ta thích mình, để rồi lại sụp đổ và thất vọng khi nhận ra người ta quá vô tâm, có khi còn chẳng biết đến tình cảm của mình.

Em, theo như bạn bè tôi nhận xét thì chẳng có gì đặc biệt lắm. Thế nhưng, với tôi, em lại là người con gái tuyệt vời nhất từ trước tới giờ. Từ khi còn học cấp ba, em đã để lại nhiều ấn tượng trong tôi – hiền lành, ngoan ngoãn và rất tâm lý, thế nên tôi đã thích em.

Rồi cái thời học sinh cũng qua, chúng tôi bước vào cổng trường đại học, cái thích trong tôi lớn lên tự khi nào mà tôi cũng không biết nữa. Chúng tôi vẫn thỉnh thoảng liên lạc và nói chuyện với nhau. Và hình như tôi yêu em mất rồi. Nhiều khi hình ảnh của em tự dưng ùa về, và lòng tôi lại thấy ấm áp lạ lùng, thế nhưng, chưa một lần tôi dám thổ lộ với em. Có lẽ vì tôi yếu đuối, vì tôi sợ sẽ đánh mất những gì ở hiện tại nếu như tôi nói ra điều đó. Thời gian trôi qua, tôi với em vẫn chỉ là bạn. Có đôi khi chỉ là một cái nhìn, một câu hỏi quan tâm của em cũng biến thành cái phao để tôi bấu víu khi sắp chìm vào biển động.

Và rồi em có người yêu. Cái tin ấy khiến tim tôi ngừng đập. Tôi đã cố gắng không để lộ tâm trạng của mình ra bên ngoài, nhưng có ai biết rằng, trái tim tôi đang chảy máu. Tôi không dám nhìn hai người họ hạnh phúc bên nhau, vì tôi sợ sẽ không kìm nén được cảm xúc. Tôi tự nhủ lòng, phải để em ra đi, em không phải dành cho tôi.

Từ đó, tôi ít liên lạc với em. Tôi lấy tương lai làm động lực để phấn đấu học hành. Nhưng hình ảnh em có ma lực, những khi tôi buồn hay vui thì nó lại tràn về chan chứa. Còn những khi tôi muốn quen một ai đó, muốn yêu một ai đó, nhưng lòng lại chần chừ vì tôi còn nuôi ảo mộng rồi một ngày em sẽ nhận ra tình cảm của tôi. Cứ ôm mộng rồi vỡ mộng, chờ đợi rồi thất bại. Thôi, tất cả chỉ còn là kỷ niệm. Tình ơi, xin ngủ yên. Tôi còn nhiều thứ khác chờ đợi.

Tạm biệt em – người con gái mà tôi từng yêu thương.[/hide-this-part]

2. Remember me – Lee Hiory

Người gửi: Nguyễn Thị Thùy Trang
Người nhận:Quên

[hide-this-part]

[ca_audio url=”http://qns.vn/Upload/Chuongtrinh/Fileyeucau/QnS%201114_2_Remember%20me_Lee%20Hiory.mp3″ width=”500″ height=”27″ css_class=”codeart-google-mp3-player”]

Hãy thôi nói về quá khứ anh nhé. Quá khứ là cơn mưa buồn chiều nay em mới bước, lạnh và buốt. Hãy nghe về hiện tại, hiện tại là cơn gió thổi qua trong đêm mưa, hiện tại là cô đơn hữu hình và niềm đau nhân gấp bội. Hãy nghe về hiện tại, hiện tại chẳng có nắng như xưa, ẩm ướt và nhàn nhạt, cái vị nhạt được chuyển thể từ vị đắng quá khứ đến đây. Đã không còn là cái lạnh về thời tiết mà còn đây là cái lạnh của tâm hồn em bây giờ. Đưa tay đón gió, từng hạt mưa lướt qua những ngón tay. Thiếu quá, thiếu ai đi bên cạnh, thiếu hẳn một niềm tin. Ngoảnh mặt lại, thấy mình xa rời quá khứ, thấy mình sao chỉ có một mình.

Ngoảnh mặt lại phía sau, anh cũng đã xa quá khứ hơn cả em nữa. Đôi chân anh vội vàng hơn đi về phía trước mà chẳng nhìn em lấy một lần. Cái gì thúc giục anh từ phía xa ấy thế. Em muốn gào thét lên với anh rằng: sao anh nỡ lòng làm vậy, sao anh có thể đánh đổi tất cả tình cảm của chúng ta với một thứ tình cảm mà anh còn chưa hề nắm bắt được chúng.

Mân mê lên kỷ niệm, lên những vết thương mãi chẳng lành. Kỷ niệm thì xót xa, còn vết thương thì đau nhói. Có kịp trách ai đâu cho một lần tan vỡ. Có kịp với tay đâu để níu kéo một mối tình chắp ghép. Tất cả bỗng tan ra, vỡ òa trong phút chốc, và đột nhiên trở thành xa lạ. Em nhớ rằng, mình đã đọc được như thế này “tìm một người quen đã trở thành xa lạ, nhớ một người lạ đã từng quen”. Khi yêu anh, em chẳng cần phải học cách nhớ, nhưng bây giờ em lại phải học cách quên.

3. Beautiful in white – Shane Filan

Người gửi: Nguyễn Thị Thùy Trang – 0128 * 94***
Người nhận: Những ai quan tâm

[hide-this-part]

[ca_audio url=”http://qns.vn/Upload/Chuongtrinh/Fileyeucau/QnS%201114_3_Beautiful%20in%20white_Shane%20Filan.mp3″ width=”500″ height=”27″ css_class=”codeart-google-mp3-player”]

Một người tìm đến một vị hòa thượng để được giải thoát. Anh ta nói: “Con không bỏ xuống được một số việc, cũng không bỏ xuống được một số người”. Vị hòa thượng nói: “Không có gì là không bỏ xuống được”. “Mà do mình cố tình không bỏ xuống”. Hòa thượng đưa cho anh ta một chén trà, sau đó đổ nước nóng vào chén trà ấy, đổ đến khi nước chảy tràn cả ra ngoài. Người kia bị bỏng, lập tức buông tay ra…Vị hòa thượng nói: “Trên thế giới này không có chuyện gì là không thể bỏ xuống. Đau tự nhiên sẽ buông…”

Một chiều tháng 3, tôi đọc được đoạn này trên Facebook một người lạ. Có cảm giác như bị buộc chặt suy nghĩ vào câu cuối cùng suốt một khoảng dài … Đ a u – t ự – n h i ê n – s ẽ – b u ô n g! Đâu phải thế, đúng không? Tôi biết nhiều người dù đau, dù mỏi mệt, dù đã chằng chịt những vết xước trong tim, mà việc buông tay một mối tình vẫn là điều chưa thể! Cuối cùng, điều người ta luyến tiếc, đâu phải là người kia, mà là những tháng ngày ấp ôm nuôi dưỡng tình cảm ấy, những tháng ngày mà kí ức ở đó đã qua một lần và sẽ không bao giờ trở lại. Điều khiến chúng ta còn khắc khoải, là tình cảm, chứ không phải là người ta cảm …

Người ta vẫn cứ mãi vỗ về nhau: “Quên người đó đi” … mà sao không một lần bảo với nhau: “Quên tình cảm đó đi”. Trong khi quên một tình cảm không phải dễ chịu hơn nhiều so với việc quên một người đã từng quá đỗi quan trọng hay sao. Này, nếu chưa ai nói câu đó với em, thì tôi sẽ là người đầu tiên em nhé.

Em ơi, quên tình cảm đó đi… Em không nhận ra những ảo ảnh ấy đã ẩn náu quá lâu trong lòng, làm bàn tay em không còn ấm áp, đôi mắt em không còn reo vui, nụ cười em không còn rực rỡ nữa hay sao? Quên đi em nhé. Nắng tháng ba hanh hao ngoài kia, đã đủ khiến tâm trí con người muốn nổ tung ra rồi… Đừng giày vò mình thêm nữa, có ích chi đâu! Em không thương yêu bản thân mình, thì ai sẽ thương yêu nó?

Em biết không, mưa tháng ba không đủ làm ướt mắt mi. Không đủ gợi lên những miền nhớ thương hoang hoải. Vậy mà, chỉ một chút mưa đầu mùa tháng ba thôi, cũng đủ làm bao người nghe lòng mình chùng lại giữa cái nếp thường nhật hối hả bon chen, tìm về chút tĩnh lặng an yên cũ kĩ, tìm về những tháng ngày lạc mất nhau…

Trên Face, trên Yahoo, người ta cứ dựa vào nốt trầm mặc của mưa mà viết bao nhiêu điều ướt đẫm. Mưa, muôn đời vẫn là cái cớ để tìm về nội tâm của mình, bình yên và thành thật nhất…

Em vẫn luôn tự hỏi mình câu “Có mấy người đi qua thương nhớ mà quên được nhau”. Và dĩ nhiên chưa bao giờ em tìm được cho mình một câu trả lời xác thực….

Em, tôi và bao người khác, cứ mãi oằn mình giữa hai chiều quên nhớ.

Tiếng chuông gió bên cửa vang mãi những thanh âm. Thanh âm của nhớ, của quên, của nỗi lòng, của những khát khao được che chở, được bảo bọc, quan tâm… Nhưng là từ một người khác… Đừng mãi nhung nhớ về một người đã cố lãng quên mình, em ơi ! Người đầu tiên phải yêu thương em, là chính bản thân em, chứ không một ai khác. Em có thể chưa buông lơi cuộc tình đã quá đỗi xa xăm, nhưng đừng mãi ôm ấp những ảo ảnh riêng mình, cũng đừng tự gieo trong lòng mình những mộng mị vô ích nữa …

Em có đọc được ở đâu đó lời nhắn nhủ này hay chưa? ” Hãy cứ tin trên quãng đường phía trước của bạn. Sẽ có ai đó dù vô tình hay cố ý, trở thành động lực giúp bạn quên đi quá khứ không vui và làm lại từ đầu…”. Và em hãy tin thế… Vì chẳng ai đánh thuế một niềm tin, nên hãy tin, phía cuối con đường, em sẽ bình yên …

Chiều, vắng ngắt. Những bản tình ca réo rắc có thể nhắc em về miền nhớ chông chênh. Nhưng rồi từ đó mà đứng lên, cố quên đi một chuyện tình và làm mới mình bằng những yêu thương khác…

Mạnh mẽ lên em, đừng để những vết thương khiến tâm hồn mình mục rửa, cằn cỗi và hoang tàn…

Sớm mai nhìn vào gương rồi tự tặng cho mình một nụ cười, em nhé. Em, tôi và bao người, còn nợ đời một lời cảm ơn… cho những sớm mai tỉnh giấc, thấy yêu thương gia đình, bè bạn, vẫn luôn đong đầy trọn vẹn !

P/s : Viết cho chính bản thân mình, và cho những ai vẫn đang hoang hoải bao nỗi niềm, như “em”![/hide-this-part]

4. Tonight I wanna cry – Keith Urban

Người gửi: Nguyễn Anh Tuấn – 0982* * 3637 – mr_nguyentuan@yahoo.com
Người nhận:0987899***

[hide-this-part]

[ca_audio url=”http://qns.vn/Upload/Chuongtrinh/Fileyeucau/QnS%201114_4_Tonight%20I%20wanna%20cry_Keith%20Urban.mp3″ width=”500″ height=”27″ css_class=”codeart-google-mp3-player”]

Ngày bình yên bên em, là ngày gió thảnh thơi đùa vui với mấy trời, là ngày nắng ngập tràn cánh đồng quê xanh xao. Có yêu đâu, ngày bình yên bên em, là ngày sông bay ngang mặt trời, vương vấn những vì sao, lấp lánh một dòng nghiêng trôi.

Ngày bình yên là ngày có em trong vòng tay, bên anh chiều hè muộn. Trải cánh đồng quê một màu yêu đương. Biết yêu nhau như ngày dài nhớ đêm thâu. Biết yêu nhau như đông qua chờ hạ lại. Phải ngây dại, ngây dại bởi màu mắt em, thẳm sâu, soi trong ánh chiều vàng.

Ngày ta tốt nghiệp ra trường cũng là ngày đôi lứa đôi ngả, chẳng hẹn hò, không níu kéo. Ta buông rơi bàn tay từng nằm trong lòng một bàn tay khác. Ta lướt qua đời nhau để lại tà áo vấn vương, gợn bay theo gió, hóa thành hoài niệm. Ta lao vào mỗi cuộc mưu sinh để tồn tại, để có lúc nào đó đơn côi và lạnh lẽo, ta mới chợt giật mình tự hỏi: Ta có đang sống không? Niềm vui ta tới rồi đi mà chẳng giữ nổi nụ cười bay qua hết đêm vắng. Nỗi buồn ta thầm lặng trong ngày nắng chẳng có ai san sẻ cùng. Mưa thì vẫn cứ rơi mỗi khi trời nổi gió, sông vẫn trôi dù biết thác ghềnh gian khó đang ở phía trước mình.

Ngày hôm nay, em gửi đến ta lời mời chung vui khi gặp lại. Em lấy chồng để nỗi buồn cho ai? Sống thanh thản và thật hạnh phúc em nhé, dù em có đọc được những dòng này hay không.[/hide-this-part]

5. I hate myself – K.Will

Người gửi: laquocnhan@yahoo.com.vn
Người nhận: Người đã quên

[hide-this-part]

[ca_audio url=”http://qns.vn/Upload/Chuongtrinh/Fileyeucau/QnS%201114_5_I%20hate%20myself_K.Will.mp3″ width=”500″ height=”27″ css_class=”codeart-google-mp3-player”]

Tình yêu là trái đắng hay mật ngọt, tôi cũng không biết, chỉ biết là tình yêu để lại trong tôi những vết hằn sâu của nỗi đau. Vì người ấy mà tôi đã thay đổi, đã từ bỏ tất cả. Phải rồi, với người ấy, tôi chỉ là bạn thân. Tôi say để quên, tôi loạng choạng đi giữa phố đông người để xua tan bóng hình, để rồi tình cờ bắt gặp những dòng nước mắt rưng rưng trên má của người ấy, những dòng nước mắt chia ly của người ấy, nhưng dành cho một người khác.

Cậu à, có thể đối với cậu, đây là những dòng thư ủy mị của một người lạc lõng, nhưng xin cậu, xin đừng cất giấu trong chiếc hộp pandora của tội lỗi, hãy để hy vọng lại một lần nữa lóe lên trong cậu và trong tôi.

Chúc cậu luôn hạnh phúc.

Anh Quick và chị Snow thân, chắc đây là bức thư cuối em sẽ viết cho chương trình. Nhưng em sẽ luôn theo dõi cuốn nhật ký vẽ nên bao câu chuyện của tình người này. Mong anh chị phát tặng cho người không bao giờ biết đến giai điệu của ca khúc I hate myself của K.Will.[/hide-this-part]

6. I have nothing – Whitney Houston

Người gửi: Nguyễn Tú Nguyên – 016877 * 8*** – tunguyen1818@gmail.com
Người nhận: 0922***465

[hide-this-part]

[ca_audio url=”http://qns.vn/Upload/Chuongtrinh/Fileyeucau/QnS%201114_6_I%20have%20nothing_Whitney%20Houston.mp3″ width=”500″ height=”27″ css_class=”codeart-google-mp3-player”]

Em hỏi anh: Sau một tình yêu là gì? Anh không trả lời mà hỏi lại: Theo em thì là gì? Anh không nhìn em nói: Em không thấy sao, sau tình yêu là nước mắt, là nỗi đau còn rất lâu mới có thể lành được, là sự xa cách ngay cả khi rất gần, là niềm tin cứ vơi dần đi. Ừ, anh vừa mới đi qua một cuộc tình, mọi ngôn từ để an ủi cũng chỉ là ngoa ngôn, sáo rỗng mà thôi. Em chỉ muốn nói với anh rằng mỗi chúng ta vẫn cần phải đi tiếp, cho dù những vết sẹo hằn lên trong tim, dẫu liền da lâu lâu còn nhức nhối. Bởi cho dù anh đứng lại thì cuộc sống này vẫn tiếp tục. Không có anh bầu trời vẫn xanh, nắng vẫn vàng và ngoài kia vẫn hớn hở. Nếu em đủ kiên nhẫn và lòng dũng cảm để song hành cùng thời gian anh sẽ nhận ra sau một tình yêu không chỉ là nước mắt. Mà anh còn nhận được nhiều hơn thế.

Sau một tình yêu anh sẽ học được cách cẩn trọng hơn khi mở lòng ra với mọi người. Anh sẽ hiểu ra rằng tình yêu không chỉ là cho và nhận những lời yêu có cánh, những lời thề non hẹn biển. Anh kiếm tìm những giá trị khác của tình yêu.

Sau một tình yêu, em khép lòng vì sợ mình lại gặp thêm một người xấu, nhưng rồi em sẽ gặp được một người tốt. Em nhận ra họ bằng trái tim của một người đã đi qua giông bão. Em sẽ cảm ơn cuộc đời khi tìm thấy họ, biết yêu thương và trân trọng họ hơn.

Sau một tình yêu em học được cách ngẩng cao đầu mà sống vì em có quyền làm như vậy. Em yêu thương bản thân mình hơn, và tin vào chính mình. Em tự trồng hoa trong nhà mình để tô đẹp cuộc sống, không trông chờ người khác mang hoa đến. Em nhìn thấy nhiều điều thú vị khác của cuộc sống, nhận ra những giá trị mới của bản thân. Điều mà trước đây em không nhìn ra được. Đến một ngày em nhận ra rằng em có thể làm được, rằng em thật sự mạnh mẽ.

Sau một tình yêu em học được cách tha thứ, bao dung hơn với người khác. Dù là người đã từng gây ra cho em đau khổ. Lòng em sẽ thanh thản, bình yên. Em sẽ không bao giờ phải hối hận vì đã cố gắng hết mình.

Sau một tình yêu là một cánh cửa khép lại và một cách cửa khác chờ em mở ra. Còn chần chừ gì mà không mở thêm một cánh cửa khác của đời mình phải không anh?

7. Earthbound – Conner Reeves

Người gửi: Trường Chinh – nguyentruongchi – ĐH GTVT tp.HCM
Người nhận: Thu Hiền

[hide-this-part]

[ca_audio url=”http://qns.vn/Upload/Chuongtrinh/Fileyeucau/QnS%201114_7_Earthbound_Conner%20Reeves.mp3″ width=”500″ height=”27″ css_class=”codeart-google-mp3-player”]

Hôm nay là ngày tôi từ quê vào lại Sài Gòn học sau kỳ nghỉ Tết – một kỳ nghỉ buồn. Tôi và cô ấy yêu nhau được gần 2 năm, dù yêu xa, nhưng thực sự chưa bao giờ chúng tôi xa nhau quá 3 tháng cả. Trải qua rất nhiều thử thách và khó khăn, nhiều lần cãi vã, giận hờn, dù phải chịu nhiều thiệt thòi của yêu xa, nhưng cả hai đều vượt qua. Mỗi lần như vậy lại thấy yêu nhau nhiều hơn.

Nghe những chia sẻ của mọi người trên Quick and Snow, tôi lại càng tin tưởng và cố gắng hơn cho một tình yêu đẹp của mình. Lần này xa nhau hơn 5 tháng không được gặp, tôi cứ tưởng Tết này về sẽ bù đắp lại cho cô ấy. Nhưng tôi đã không thể tin và bị shock khi nghe nói cô ấy đã có người yêu mới, và giờ đã được 2 tháng rồi. Cô ấy nói với người ta là đã chia tay bạn trai từ lâu.

Về gặp lại cách nhau chỉ vài bước chân, nhưng cô ấy đã lên xe về cùng người yêu mới, để lại tôi gục ngã giữa đường tìm cách lý giải cho tất cả. Mọi thứ quá rõ ràng, giải thích sao nữa đây? Gần 2 năm yêu nhau sao cô ấy có thể đối xử với tôi như vậy? Cũng chẳng muốn trách người, trách mình để tự làm đau thêm chính mình nữa. Thôi thì đành đổ lỗi cho hoàn cảnh, có thể như vậy sẽ tốt hơn cho cô ấy.

Vào lại thành phố sau những ngày Tết say khướt và những đêm không ngủ được. Tôi giờ đây sẽ tốt hơn. Và đây sẽ là lần cuối tôi nhớ và đau vì em. Chúc em luôn vui vẻ và hạnh phúc.

Sắp đến ngày Valentine rồi, những dự định tuyệt vời giờ đang tan biến. Làm ơn gửi đến cô ấy ca khúc này như một lời cuối cùng.

8. Without you – Mariah Carey

Người gửi: Hương Nguyễn
Người nhận: Bạn của tôi

[hide-this-part]

[ca_audio url=”http://qns.vn/Upload/Chuongtrinh/Fileyeucau/QnS%201114_8_Without%20you_Mariah%20Carey.mp3″ width=”500″ height=”27″ css_class=”codeart-google-mp3-player”]

Một buổi sáng thức dậy, như một thói quen, tớ check mail và nhận được tin nhắn của cậu. Tớ đã block là ignore yahoo của cậu. Tớ không có ý gì, chỉ là vì muốn cậu quên tớ nhanh hơn, cậu sẽ quên tớ ngay thôi ý mà. Giây phút đó như chết lặng. Tim tớ run lên và chỉ muốn òa khóc. Nhưng không, tớ cố không cho nước mắt tuôn rơi vì cậu nữa. Tớ đã bảo rằng, tớ sẽ không bao giờ quên cậu.

Tớ đã hứa là sẽ xóa yahoo, mail và số điện thoại của cậu đi, nhưng sao tới không thể, vì nó đã vô tình được lưu trong một góc trí nhớ của tớ, để rồi thi thoảng có thời gian rảnh, tớ lại lục tìm lại quá khứ. Đã rất nhiều lần tớ tâm sự với bạn bè rằng, tớ ghét những ngày nghỉ. Rồi ở nhà không có việc gì làm thì tớ lại gặm nhấm những nỗi buồn. Và hơn hết, lúc này đây, một sinh viên năm cuối, tớ lại lao đầu vào học tập, dạy thêm để không còn thời gian nghĩ về cậu. Đúng như cậu nói, tớ sẽ quen cái cảm giác này ngay thôi.

Tớ không dám nhận là mình đã yêu cậu, vì đó chỉ là một ước không thể nào trở thành sự thực. Cậu học ở một lớp tài năng trong một trường quân sự nổi tiếng. Còn tớ, 18 tuổi, tớ đã đánh mất ước mơ lớn nhất của đời học sinh. Tớ chỉ là con bé vô danh học ở một trường đại học không tiếng tăm. Cho dù thế nào đi nữa, cậu vẫn mãi là một thần tượng mà tới ngưỡng mộ nhất, như các fan ái mộ 1 ca sĩ, sẵn sàng chết vì thần tượng của mình. Nhưng tớ sẽ không như vậy, và đã tự nhủ với mình, phải cố gắng sống và học ập thật tốt để cho cậu thấy được rằng, không có cậu, ở đâu đây tớ vẫn sống hạnh phúc. Chúc cậu sẽ luôn học tập tốt và đạt được những ước mơ của mình.

Tớ hứa là sẽ không bao giờ nhắn tin liên lạc làm phiền cậu nữa. Tớ cũng muốn nhắn gửi tới các bạn, đừng yêu đơn phương và đau khổ như tớ. Hãy kiếm tìm người thực sự nâng niu, trân trọng mình, các bạn ạ.[/hide-this-part]

9. Another crack in my heart – Take That

Người gửi: Hưng Thịnh – 09032 * 5*** – ktshungthinh@yahoo.com
Người nhận: Quỳnh – 01699 * 1***

[hide-this-part]

[ca_audio url=”http://qns.vn/Upload/Chuongtrinh/Fileyeucau/QnS%201114_9_Another%20crack%20in%20my%20heart_Take%20That.mp3″ width=”500″ height=”27″ css_class=”codeart-google-mp3-player”]

Quỳnh ạ, anh vốn là một kẻ đầy khiếm khuyết, nhưng anh tin mình đủ tự trọng để biết sống hết mình vì em. Anh cần một tình yêu thương và một sự tin tưởng ở chính em để anh được ân cần, để anh được yêu chính người đó. Anh không cần một chú tắc kè biết thay nhiều lớp áo.

Anh vẫn nghe đời rả rích, những thay lòng và giọt nước mắt của kẻ đến người đi. Tình yêu vốn chẳng phải sợi xiềng sợi xích để trói đời ta vào với nhau. Cần lên được ắt sẽ bỏ xuống được. Ai chẳng khóc khi tình yêu rời xa mình, nhưng ai sẽ thay lòng và ai sẽ bước đi khi tình yêu chưa tỳ vết.

Nhiều lúc anh tự hỏi, người ta cứ đến vào đi trong đời nhau là để chọn lựa? Anh không ép buộc em yêu anh, anh cũng không bắt em thề thốt tiếng yêu đương. Tình yêu vốn không phải điều chia sẻ, để quơ tay cho mình có nhiều chọn lựa. Vì tình yêu khi đã bước đi không thể quay lại nếu nhận ra chọn lựa thứ 2 của mình là sai lầm.

Anh cũng đã mở lòng để đón nhận những tín hiệu của tình yêu, nhưng anh chẳng tin rằng mình có thể tìm thấy em ở đó. Có lẽ, khi người ta quá cô đơn và trống trải, nên có người chấp nhận những cuộc dạo chơi, thử nghiệm, vui nhiều đấy nhưng cũng chóng tàn. Thế nên trong số đó, anh vẫn chọn cách cô đơn. Anh không phải là một người đẹp trai, không phải là một người giàu có, nhưng anh là một người luôn chân thật.

Anh chúc em luôn hạnh phúc, Quỳnh ạ.[/hide-this-part]

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: