Quick and Snow Show 06-05-2012 (1109)

Quick and Snow Show 06-05-2012 (1109) – Cảm xúc nơi trái tim

Sau cơn mưa đầu tiên của mùa hạ, sẽ có cầu vồng rực rỡ phải không anh? Ngày hôm nay em bắt đầu một hành trình mới, đi tìm người có thể giúp em trám hết kẽ nứt nơi tâm hồn bằng những yêu thương. Em không cần một người có thể hô mưa gọi gió, mà chỉ cần một người có thể giúp em chắn gió che mưa! Ngày sẽ lại an nhiên và con tim em lại tiếp tục những nhịp đập bình yên…Ngày-em có thể quên anh!

Quick and Snow Show 06-05-2012 (1109) - Cảm xúc nơi trái tim

Quick and Snow Show 06-05-2012 (1109) – Cảm xúc nơi trái tim

[ca_audio url=”http://qns.vn/Upload/Chuongtrinh/QnS%201109%20(06.05.2012).mp3″ width=”500″ height=”27″ css_class=”codeart-google-mp3-player”]

Download: http://www.mediafire.com/?963t3sbh05j051s

Tracklist
01. Whitney Houston – I Will Always Love You
02. Michael Bublé – Home
03. Laura Pausini – It’s Not Goodbye
04. Nicki Minaj – Starships
05. Kate Winslet – What If
06. Kim Bum Soo – Last love
07. Alicia Keys – If I Ain’t Got You
08. Keane – Somewhere Only We Know

I will always love you – Whitney Houston

Người gửi: Happyday_14_2_89@yahoo.com
Người nhận: Anh

[hide-this-part]
[ca_audio url=”http://qns.vn/Upload/Chuongtrinh/Fileyeucau/QnS%201109_1_I%20will%20always%20love%20you_Whitney%20Houston.mp3″ width=”500″ height=”27″ css_class=”codeart-google-mp3-player”]
Quán cũ, bản nhạc cũ, cà phê cũ, vị đắng cũ, nhưng cái nhìn hờ hững pha chút hụt hẫng vào chỗ trống đối diện, chỗ trống đã từng có anh. Người ta sợ từ hối hận và thích từ giá như, còn em sợ từ đã từng. Dường như mỗi khi nói từ đã từng, ta thường xen một chút nuối tiếc, xót xa. Nó làm em liên tưởng tới hình ảnh một người con gái cô độc trên con đường dài hun hút, với đôi mắt vô hồn nhìn về phía xa xăm.

24 tuổi, em vẫn lơ ngơ khi buông tay một ai đó. Em chạnh lòng khi chỉ là một người đi bên lề cuộc đời anh, và rồi chúng ta trở về với vị trí cũ. Với em là sự thanh thản che giấu những vết thương bởi lời nói sắc nhọn như có gai của anh, là những đêm trắng với bản nhạc lặp lại mỗi ngày, là phút lãng đãng bên góc quán, là ấm lòng khi nghĩ tới hạnh phúc của anh, là ngày vùi đầu trong sách vở để tự làm mình thật bận rộn.

Em không mong với anh là đen đá mỗi ngày, là công việc thâu đêm, là rượu bia tới sáng, là những chuỗi ngày stress triền miên, là thấp thoáng có một người mới. Em hy vọng là anh với nụ cười xua tan hết mệt mỏi trong công việc khi nghĩ tới thiên thần bé nhỏ, là những tin nhắn yêu thương mỗi ngày dành cho người anh đã chọn, là anh với hạnh phúc giản đơn. Chỉ thế thôi với em đã là bình yên.
[/hide-this-part]

Home – Michael Buble

Người gửi: nkb1811@gmail.com
Người nhận: Gia đình yêu yêu yêu!
[hide-this-part]
[ca_audio url=”http://qns.vn/Upload/Chuongtrinh/Fileyeucau/QnS%201109_2_Home_Michael%20Buble.mp3″ width=”500″ height=”27″ css_class=”codeart-google-mp3-player”]

Hồi bé, thấy bà hay mắng mình, cứ tưởng bà ghét mình lắm cơ. Ngốc thật, lớn lên mới biết bà yêu mình nên bà mới thế – dạy và dỗ. Hồi bé, thích ăn mì tôm sống, lúc nào bà ngoại cũng dự trữ hàng bịch mì trong nhà, chỉ đợi mình lên. Lớn lên, không còn bà nữa, ai mua mì con ăn bà ơi. Hồi bé, sợ ngủ cùng bà vì gầm giường bà lắm con cóc. Lớn lên mới biết, sao hồi bé ngốc thế, ngủ cùng bà chứ có phải ngủ với cóc đâu mà sợ. Yêu bà!

Hồi bé, được bà cõng. Lớn lên, thầm nghĩ bao giờ mình mới đủ nhớn để cõng bà nhỉ? Bao giờ mới đủ bé để được ngồi trên lưng bà thêm một lần nữa nhỉ? Hì. Hồi bé được bố mớm cá cho ăn thì sợ bố gỡ không kỹ, còn xương con sẽ hóc. Lớn lên thì lại tranh ăn đầu cá với bố, lạ thật. Yêu bố!

Hồi bé, sao ngốc thế, để thằng em tranh mất chỗ ngủ cùng mẹ. Lớn lên mới thấy, hề hề, người mẹ muốn ngủ cùng là mình cơ. Chít nhá, cò mơ.

Hồi bé mình còn được thằng em bưởng bỉnh, kém mình 3 tuỗi cõng cơ. Mỗi khi đi chơi về, hai chị em lại thay phiên nhau cõng dọc đường làng, về tới nhà mới thôi. Lớn lên thầm nghĩ, ai sẽ là người tiếp theo cõng em?

Hồi bé của tui là thế, còn bạn thì sao? Có những phút giây của ngày hôm nay, khi bạn thất bại, vấp ngã, bị tổn thương, lúc ấy bạn chợt nhận ra rằng, nơi mình muốn đến nhất là nhà của mình. Nơi ấy có những lời hỏi han ấm áp, có những yêu thương vô điều kiện, là nơi xóa đi tất cả những vết thương lòng, và là nơi bạn mãi mãi có thể tin tưởng.

Chợt muốn được về nhà, ào vào vòng tay của bà, ngủ cùng hơi ấm của mẹ, lắng nghe lời sai bảo của cho, và cả tiếng hát vịt kêu của thằng em bướng bỉnh nữa. Ôi ôi, gia đình, let’s me go home…..
[/hide-this-part]

It-s not goodbye – Laura Pausini

Người gửi: Hạt Muối
Người nhận: mr. bình yên
[hide-this-part]
[ca_audio url=”http://qns.vn/Upload/Chuongtrinh/Fileyeucau/QnS%201109_3_It-s%20not%20goodbye_Laura%20Pausini.mp3″ width=”500″ height=”27″ css_class=”codeart-google-mp3-player”]

Anh à, tình yêu như nắm cát, càng nắm chặt càng tuột nhanh khỏi tay. Em biết! Em đã nhẹ nhàng giữ bằng cả 2 tay, vậy mà sao gió vẫn cuốn cát bay vào mắt…! Em đã từng mạnh mẽ, hay ít nhất em cũng từng nghĩ mình mạnh mẽ, em tưởng mình có thể bình thản đón nhận và chấp nhận mọi thứ! “Nếu nói không buồn thì là dối lòng, nếu nói không đau cũng là dối nốt. Nhưng mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi, hi vọng rồi trái tim sẽ bình yên trở lại. Trở về đúng nghĩa là em, không mạnh mẽ nhưng chắc sẽ vượt qua tất cả. Chẳng cần thêm một lý do nào nữa, đơn giản là em đã bị rơi ra khỏi trái tim của ai đấy, không trách đường đời sóng gió, chỉ vì em quá nhỏ bé, không đặc biệt, không đủ sức nắm giữ tình yêu. Có lẽ em sẽ không quên được, nhưng em sẽ cất những kỷ niệm trong một ngăn bí mật, khóa lại và quăng chìa đi, vĩnh viễn không mở ra nữa !”…

Nhưng dường như em không dễ dàng quên anh như thế, bởi vì em đã yêu quá sâu! Ngày tháng năm …xuân về, mình em với quán …Bước chân lạc lối tìm về trong hoang hoải, tựa ghế ngồi nhìn dòng đời vội vã một chiều xuân. Từng giọt thời gian lắng đọng trong ly cafe đen sóng sánh, nốt nhạc ngân dài vọng mãi thuở xa xôi. Mưa thấm đẫm lời thầm thì to nhỏ, loang những vệt màu, bức tranh cũ phôi phai. Cây lá vẫn xanh tươi, sỏi đá ven lối đi vẫn cần nhau như thế, chỉ có gió vô tình cuốn mất một mùi hương. Em mãi nhìn ra khoảng không phía xa qua lớp kính mờ ảo để kiếm tìm một hình bóng thân quen. Bàn tay run run vẽ trái tim nhưng giữa chừng bỏ dở…Phố lên đèn, quán đông người, em vội vã…về thôi!

Người ta bảo em ngốc, em dại dột, người ta bảo em chung tình , tiếc gì một người không yêu mình, nhớ chi một người không nhớ mình ? Vâng em ngốc, bởi vì vốn dĩ thần tình yêu cầm cung tên nhưng đâu có mắt. Trái tim của em cũng thế yêu một cách tự nhiên và bản năng không lý trí!

Em biết, mình chẳng phải đầu tiên cũng không là duy nhất, càng không phải bến cuối của con thuyền. Em không phải là dây để níu giữ cánh diều, không thể lá gió nâng cánh chim bay xa mãi. Người cứ phiêu du đến những vùng đất mới, để riêng em mòn mỏi với đợi chờ….Đã từ lâu lắm, em đặt mình vào khoảng lặng. Biết đến bao giờ người mới dừng chân?

Ngày tháng năm…tháng ba cuối xuân..Mùa này hoa gạo đã thắp đèn lồng ven sông rồi đấy, nơi ấy ai cho em lối về, ai đợi, ai chờ, ai nhớ, ai mong? Mùa này, nắng đã trải vàng trên con đường làng, nắng gọi hạ về miên man trên những cánh đồng. Ve khẽ khàng lột xác nơi rặng phi lao rì rào trong gió mới, lúa cũng lên đòng cùng tiếng sấm giữa cơn giông.

Nhớ lắm! Những cơn mưa đầu mùa, tiếng ếch nhái rỉ rả gọi bạn tình suốt đêm ,tiếng gió lùa rặng tre xào xạc những đêm trăng. Những buổi sớm tinh sương, đi viền quanh bờ ao bắt ốc nấu canh ngó khoai, vác cần câu tre đi câu đám cua càng đang rình mồi trong đám bèo tây. Nhớ dáng ai thắt đáy lưng ong, đi dọc bờ sông cất vó tôm, vó tép, nhớ mùi thính rang vương vấn nơi bàn tay ấy.

Bãi bồi ven sông phủ kín màu tím hoa cà, đây đó lấp ló màu vàng rực của hoa mướp, màu trắng tinh khôi của hoa bầu! Nhớ con thuyền nhỏ lênh đênh trên mặt nước, người trầm ngâm ngồi đó, tay gõ nhịp đều đều trên mạn thuyền xua cá vào lưới. Người, giờ đã mãi xa rồi!

Chiều buông, tiếng sáo diều vi vu tựa như nơi chân mây vọng lại, kéo bóng mặt trời đổ dài trên sóng nước mênh mang. Dập dềnh rong rêu hay tóc ai xõa vội, bên cầu tre một buổi tối tắm sông? Em cứ mãi đi trên những con đường cũ, mong một phút giây vô tình gặp lại anh, nhưng dường như điều đó dường như là không tưởng…

Ngày tháng năm–Hồ tây tháng tư về… Trôi theo dòng thời gian, ào qua những con phố nhỏ, lạc lõng giữa dòng người, em đi tìm chốn riêng tư…Hồ đây rồi, rộng mênh mông tựa như biển trong lòng thành phố, em lặng lẽ ngồi bên gốc si già, lặng lẽ nghĩ xa xôi! Con đường ven hồ xuân đã tàn theo cánh hoa ban phai sắc tím, hạ vừa chớm sang e ấp búp bằng lăng. Hoa nhãn bung từng chùm, nhưng không người thưởng lãm, ngỡ vô duyên nên hòa lẫn với mây trời. Mặt hồ gợn sóng, một cánh chuồn mỏng manh khẽ chao mình trên cành gỗ mục, cá lượn từng đàn lẩn khuất giữa rong rêu.

Chiều, không hoàng hôn thắm đỏ,chỉ bàng bạc màu sương khói, bỗng muốn nghe một tiếng chuông ngân để lòng rũ bỏ những tơ vương…Gió khẽ khàng nhưng cũng đủ khiến lá vàng rơi rụng, sững lại, bàng hoàng ngỡ trời đất đã sang thu!

Những khoảnh khắc, những cảm xúc thoáng qua như vậy cũng đủ khiến con tim em nhói đau. Mà những nỗi đau không làm người ta quen, chúng chỉ nhắc cho người ta nhớ.

Em muốn quên anh, muốn rũ bỏ tình yêu đang làm trái tim em trĩu nặng vì em hiểu: “Em có thể níu một bàn tay, nhưng em không thể níu giữ một linh hồn, càng không thể điều khiển được nhịp đập con tim hoang dại nơi anh. Em cứ tiếc nuối mùa xuân tươi đẹp, nhưng mùa xuân nào phải của riêng em! Có người nói với em rằng đừng cố đọc hết một cuốn sách nếu cảm thấy không thể hiểu, đừng cố hiểu một người nếu cảm thấy không phải là tri kỷ và đừng đi tìm lí do của những chuyện đã khiến em đau khổ vì nó chỉ khiến em đau hơn mà thôi!”

Em cứ mải miết đi tìm một bóng hình đã cũ mà đâu hay dù là một bức tượng đặt nguyên một chỗ, thì một ngày cái bóng của nó cũng thay đổi liên tục theo vòng quay bất tận của trái đất. Em không muốn đứng mãi một chỗ như hòn vọng phu, để mặc mưa gió bào mòn đi mọi cảm xúc, và anh cũng đã không còn là người mà em đã từng yêu. Vậy thì thôi nhé, em buông tay để đường về mình em với gió…

Ngày tháng năm–sau cơn dông! Anh à! Sau cơn mưa đầu tiên của mùa hạ, sẽ có cầu vồng rực rỡ phải không anh? Ngày hôm nay em bắt đầu một hành trình mới, đi tìm người có thể giúp em trám hết kẽ nứt nơi tâm hồn bằng những yêu thương. Em không cần một người có thể hô mưa gọi gió, mà chỉ cần một người có thể giúp em chắn gió che mưa! Ngày sẽ lại an nhiên và con tim em lại tiếp tục những nhịp đập bình yên…Ngày-em có thể quên anh!

Tạm biệt anh, mr bình yên!
[/hide-this-part]

Starships – Nicki Minaj

Người gửi: T2N – 01657 * 7***
Người nhận: Người ấy và tôi
[hide-this-part]
[ca_audio url=”http://qns.vn/Upload/Chuongtrinh/Fileyeucau/QnS%201109_4_Starships_Nicki%20Minaj.mp3″ width=”500″ height=”27″ css_class=”codeart-google-mp3-player”]
Một buổi, lững thững đi bộ tập thể dục trong công viên Thống Nhất em chợt nhận thấy hạ đã sang mà em chẳng hay biết. Suốt thời gian qua em đã ủ rũ, đã buồn khổ vì tình ảnh chợt đến rồi chợt đi, thoáng qua như một cơn gió. Một cơn gió độc anh chị ạ, vì nó đã để lại trong con tim em biết bao cảm xúc, vui có, tương tư có, và đau khổ cũng có. Nhưng em chẳng hề căm ghét con người đó. Với người đó, em đã biết thế nào là tình yêu.

Hạ sang mang tới đầy nắng và những cơn mưa rào như muốn gột rửa mọi thứ. Cơn mưa đầu hạ đã giúp em gột rửa mọi ưu phiền mà người đó mang tới. Những ánh hoàng hôn của buổi chiều nọ giúp em nhận ra rằng, hạ sang cũng là lúc thời gian cho em không còn nhiều. Em chợt tỉnh giấc trong cơn mộng mị, thức dậy trở lại với thực tại rằng em chỉ còn chưa đầy 2 tháng nữa sẽ trở thành một kỹ sư, còn biết bao điều sẽ đón chờ em ở phía trước. Em cần chuẩn bị thật nhiều hành trang để bước vào đời. Không còn bé nữa anh chị nhỉ?

Mùa hè này thật lạ, nó giúp em nhận ra nhiều điều, giúp em biết thế nào là yêu, yêu cuộc sống, yêu bản thân, yêu mọi người và yêu cả tình anh nữa.

Em mong anh chị gửi tặng em ca khúc Starships của Nicki Minaj để em có thêm niềm vui và nghị lực bước vào cuộc chiến cuối cùng ở ngưỡng cửa đại học – bảo vệ thành công đồ án tốt nghiệp trong tháng 6 tới, cũng như chuẩn bị cho một cuộc chiến mới – cuộc chiến cam go – Tìm Việc. Cảm ơn hè 2012.
[/hide-this-part]

What if – Kate Winslet

Người gửi: Le Bich Nga – 0906*6 * 846 – ngalebich_21@yahoo.com.vn
Người nhận: mon aimer của tôi – 0977xxxx – huyclub_89@yahoo.com
[hide-this-part]
[ca_audio url=”http://qns.vn/Upload/Chuongtrinh/Fileyeucau/QnS%201109_5_What%20if_Kate%20Winslet.mp3″ width=”500″ height=”27″ css_class=”codeart-google-mp3-player”]

Anh à! Mình chia tay nha! Em đã nói thế. Và anh đã đồng ý ngay tức khắc. Anh bảo buông tay anh ra đi em, nếu em mệt mỏi đến thế. Em bên anh có khi nào là mệt mỏi. Bên người em yêu có khi nào em mệt mỏi chứ, có khi nào em muốn xa anh chứ, em luôn muốn nhìn người em yêu hạnh phúc, cười vui vẻ chứ! Sao em lại muốn xa anh được.

Anh không cần em, dù chỉ là một chút. Em nhận ra sự thật đó, em tổn thương. Em sắp ngã quỵ. Em tìm đến anh, mong anh nói cho em biết là em đang nghĩ sai, cho em một điểm tựa, điểm tựa cho tình cảm của em, em cần anh biết bao. Nhưng anh lạnh lùng thừa nhận nó, a hất bàn tay em ra, và em ngã. Ngã rồi anh à! Em ngã xuống, thật mạnh, chỗ em ngã xuống đầy mảnh sắc. Em ngã xuống, người em đầy vết thương, em chảy máu, em đau, và em không biết làm sao đứng lên. Thứ tình cảm em cho là tất cả, em dành trọn tình cảm của mình vào đó, hết con tim mình, giờ em mất nó.

Anh đến với em, bằng một cơn say nắng, giờ anh hết say nắng rồi, anh bình thường lại rồi, và anh cũng bỏ đi cả tình cảm này. Còn em, đến với anh không phải vì một cơn say nắng.Em, em yêu anh thật lòng, bằng cả trái tim mình, k do dự, k nghi ngờ. Em yêu anh, không biết vì sao lại yêu anh. Nhưng em yêu anh. Em yêu anh vì những lúc anh làm em vui, vì những khi anh cười, vì những lúc anh thật trẻ con, vì những lúc anh buồn, vì những lúc anh vô tâm không quan tâm em, vì những lúc anh làm em giận, vì những lúc anh làm em đau và tổn thương, vì những lúc anh còn yêu người khác, vì những lúc anh ốm làm em lo lắng rất nhiều vì đó là anh, vì là anh, vì tất cả của anh, xấu có, tốt có. Như thế đúng là em yêu anh phải không? Không phải là do em ngô nhận phải không?

Giờ tất cả chỉ còn là kỷ niệm. Với em, em tham lam, em giữ và trân trọng những kỉ niệm dù là nhỏ nhất,em giữ hết. Còn anh? Với anh, em là gì?Là cơn gió thổi qua, làm anh hơi se lạnh rồi anh bình thường trở lại, ròi xem em như chưa từng tồn tại trong cuộc đời anh. Em chỉ là một trong những cơn gió bình thường khác, trôn lẫn vào nó, và không đọng lại chút gì trong cuộc sống của anh. Còn với em, anh là cơn mưa đến, tắm đẫm đời em, giờ em là mảnh đất bị tưới đẫm, ướt và lạnh. Những giọt mưa của anh thấm thật sâu, thật sâu vào đất, vào tim em, và đến bao giờ mảnh đất em khô lại?

Với anh, giờ nhìn lại. Anh vẫn nói, anh có một mối tình sâu đậm, không quên được. Ừ thì là vậy! Em không là gì cả! Không là gì để anh phải lưu luyến! Cái tình cảm em cho là tất cả với em, em quý, em trân trọng, thì với anh không là cái gì? Em nên cười hay khóc đây? Em có nên khóc cho cuộc tình này không?

Anh có bao giờ nghĩ đến cảm xúc của em, cảm xúc của một người con gái khi yêu anh. Anh giữ hình ảnh người ta, và vẫn đến với em, anh không nghĩ làm thế em cũng tổn thương sao? Anh đã từng bị tổn thương, anh hiểu cảm giác bị tổn thương, và rồi anh gây tổn thương cho em. Nhưng em không thể giận anh được, sao không giận anh được, không ghét anh được. Vẫn giành tc cho anh!

Anh có biết, em biết anh không thật lòng với em, biết anh còn nhìn về quá khứ, biết nhiều lắm, biết nhiều đến nỗi em ước gì mình đừng biết.Là con gái, em nhận ra nhiều thứ lắm. Em chỉ biết ôm lấy mình khóc khi nhận ra những thứ đó, em không lầm, em biết những thứ em nhận ra là đúng, em khóc, khóc cho lòng tin của mình, khóc để ngày mai, em lại đủ sức bước tiếp bên anh! Em tin rằng ngày mai sẽ khác, anh sẽ quan tâm và dành tình cảm cho em nhiều hơn.Em giữ niềm tin đó, và bên anh! VÀ như lẽ thường tình, tình cảm em dành cho anh ngày càng nhiều hơn, giống như em chưa biết gì cả, chưa có gì xảy ra. Em vẫn yêu anh hơn từng ngày. Như thế là có ngốc quá không anh? Không ngốc tí nào, em yêu, em làm theo tim mình, con tim em bảo, yêu anh!

Anh hãy sống thật tốt! Nếu còn yêu người ta, anh hãy giữ lấy họ, giữ lấy hạnh phúc của mình đi anh. Em đến giờ, vẫn muốn nhìn anh cười, anh hạnh phúc. Hạnh phúc trong tay mình anh à! Hạnh phúc không nằm cuối con đường mà trên mỗi bước ta đi!

Em nhớ đọc đâu đó câu nói: Tìm một người quen đã trở thành xa lạ, tìm một người lạ để trở thành quen. Khi yêu anh em không học cách nhớ, mà bây giờ em phải học cách quên.
[/hide-this-part]

Last love – Kim Bum Soo

Người gửi: nguyen.tu1725@gmail.com
Người nhận: Em
[hide-this-part]
[ca_audio url=”http://qns.vn/Upload/Chuongtrinh/Fileyeucau/QnS%201109_6_Last%20love_Kim%20Bum%20Soo.mp3″ width=”500″ height=”27″ css_class=”codeart-google-mp3-player”]

Yêu em vào những ngày mùa thu êm dịu, em đến vẽ trong tôi một giấc mơ thật đẹp. Để rồi hôm nay khi em ra đi về một phương trời mới, nơi đó em sẽ có những gì tốt nhất cho mình thì tôi vẫn không thể nào tin được tất cả những gì đang diễn ra là sự thật. Tôi sẽ phải quên em. Một ngày thật là dài, tưởng như bất tận, 24 tiếng đồng hồ sao mà lâu thế. Cứ tưởng mình chìm vào giấc ngủ thì mọi thứ sẽ trôi qua thật nhanh, và ngày mới sẽ lại đến chứ. Ừh, chắc có lẽ mình không thể nào làm được.

Cứ ngỡ rằng sẽ quên đi tất cả nhưng rồi lại nhớ, mà nỗi nhớ đó còn mãnh liệt hơn mình tưởng. Tự nhủ mình sẽ làm được nhưng sao mà khó quá. Chỉ là thôi cầm điện thoại đợi nhắn hay một cuộc gọi của ai đó, chỉ là thôi nghĩ về em mọi lúc, chỉ là thôi không quan tâm, lo lắng, mong chờ thôi, mà sao khó quá. Chỉ là thôi không nghĩ về em mỗi sớm mai mở mắt, hay thầm chúc em có những giấc ngủ ngon mỗi khi đêm về. Chỉ là không còn được nhìn thấy những nụ cười rạng ngời của em, không còn được cùng em đạp xe khắp phố phường Hà Nội. Chỉ là không còn được lắng nghe hơi thở đều đặn mỗi khi nhìn em ngủ, chỉ là không còn được nắm đôi bàn tay bé bỏng hay ôm em trong vòng tay nữa. Chỉ là thôi không làm và nghĩ về những điều tưởng như thuộc về ta nữa. Chỉ vậy thôi mà sao khó quá. Nỗi đau sẽ không thể nào lành được, nhưng hy vọng một ngày nào đó, vết thương sẽ không còn nhói trong tim ta nữa.
[/hide-this-part]

If I ain-t got you – Alicia Keys

Người gửi: khanh_2091@yahoo.com.vn
Người nhận: Tặng những ai mang vết thương lòng của quá khứ
[hide-this-part]
[ca_audio url=”http://qns.vn/Upload/Chuongtrinh/Fileyeucau/QnS%201109_7_If%20I%20ain-t%20got%20you_Alicia%20Keys.mp3″ width=”500″ height=”27″ css_class=”codeart-google-mp3-player”]
Bạn sẽ cảm thấy đau khi bạn thực sự yêu thương một người mà người đó lại không yêu bạn. Nhưng điều đó còn chưa đau bằng nếu như bạn thật sự yêu thương một người nhưng lại không có can đảm để nói cho người đó biết. Có phải thượng đế lại muốn chúng ta quen trước những người mà không thuộc về mình, trước khi cho mình được gặp người bạn trăm năm, để cuối cùng mình sẽ biết quý trọng người đó hơn. Nhưng bạn hãy nên nhớ rằng, trên đời sẽ không có một ai có thể biết trước được người bạn trăm năm của mình sẽ là người ở đâu, mập hay gầy, hiền hay dữ như thế nào. Có thể bạn đã gặp được người đó, nhưng nếu nhút nhát, không dám nói thật tình cảm của mình thì sẽ làm bạn mất đi một người lý tưởng.

Bạn sẽ không ngờ được, nhiều khi người đó cũng đang có tình cảm như bạn, nhưng còn đang chờ đợi bạn ngỏ lời. Thử nghĩ xem, bạn đã tìm được một người mà bạn yêu nhất rồi, nhưng lại không cho họ biết rằng bạn yêu họ như thế nào ư? Khi đó, chính bạn sẽ là người thiệt thòi nhất. Và một điều đau khổ nhất là khi bạn đã tìm được người tình trong mộng của bạn rồi, nhưng đến một lúc nào đó bạn phát hiện ra rằng, người đó lại không có duyên phận với bạn, và bạn đành phải xa nhau. Hãy yêu quí những gì bạn đang có, và đừng nên mất niềm hy vọng khi có thể. Hãy thương yêu và tôn trọng lẫn nhau, vì bạn chỉ sống một lần trong đời mà thôi. Có thể sẽ nghĩ đến sự thất bại khi nghĩ đến cuộc tình đã qua, nhưng nó lại chính là bài học cho bạn khi tìm đến một tình yêu mới. Trong trò chơi tình yêu, vấn đề không phải ai là kẻ thắng cuộc hay thua cuộc, điều quan trọng của tình yêu mà bạn nên biết đó là khi nào bạn nên giữ lại, hay thời điểm nào nên để tình yêu ra đi. Chỉ khi bạn thật sự mong muốn ai đó được hạnh phúc, thậm chí hạnh phúc đó không phải dành cho bạn, bạn mới hiểu rằng bạn đã yêu người đó thật sự mất rồi. Mọi việc bạn làm đều dành cho điều tốt đẹp nhất.

Bạn sẽ không bao giờ biết tình yêu là gì nếu không thử nó. Bạn sẽ không tự nhiên yêu ai được, trừ khi chính bạn phải mạo hiểm với tình yêu. Tình yêu luôn giằng xé giữ hạnh phúc và niềm đau. Nếu bạn chưa từng đau đớn thì bạn sẽ chẳng học được thế nào là yêu đâu. Vết thương của tình yêu không phải lúc nào cũng làm bạn đau đớn, nhưng nó thử thách bạn, giúp bạn trưởng thành hơn. Tình yêu không bị bào mòn bởi mỗi lần đổ vỡ hay bởi mỗi lần hạnh phúc, đó là một cuộc phiêu lưu mà suốt trọn đời ta phải luôn học hỏi, khám phá và vươn lên.

Điều chớ trêu nhất của tình yêu là ta lại thường để nó ra đi đúng lúc ta nên giữ lại, hay cố níu kéo thay vì nên để nó ra đi. Ta mất đi một người chỉ khi số phận đã sắp đặt ta phải gặp người khác, người có thể yêu ta, thậm chí hơn cả chính ta yêu bản thân ta. Khi bị vấp ngã trong tình yêu, nên có thời gian để hàn gắn vết thương lòng, và sau đó ta lại bắt đầu tiếp rung động. Yêu là mạo hiểm, vì có thể bị từ chối. Hãy nói “anh yêu em” hay “em yêu anh” mà không cần phải được đồng ý. Thử thách trong tình yêu là khi chính bạn yêu mà có thể không được đáp lại.

Tổn thương, nhưng đừng bao giờ giữ lại nỗi đau quá lâu. Hãy thương yêu người khác chân thành, và cũng phải biết thương yêu chính trái tim nhỏ bé của bạn.
[/hide-this-part]

Somewhere only we know – Keane

Người gửi: phanhienthu@gmail.com
Người nhận: Một người bạn Cao Nguyên – 01688 * **441
[hide-this-part]
[ca_audio url=”http://qns.vn/Upload/Chuongtrinh/Fileyeucau/QnS%201109_8_Somewhere%20only%20we%20know_Keane.mp3″ width=”500″ height=”27″ css_class=”codeart-google-mp3-player”]

Mưa! Tại sao luôn là mưa như thế. Mưa đã mang em đi, cơn mưa của thế kỷ. Tại sao mùa mưa ở đây lại rơi vào mùa hè. Ước gì chia tay vào những ngày nắng, đã chẳng phải nghe tiếng mưa ngỡ em về.

Là cơn mưa cuối mùa, cơn mưa đầu năm học, là lần đầu tiên đội chung dù với con gái, là những cơn mưa bão, là khi hai đứa tắm mưa chung, là ôm con chó xù ngồi trước nồi bắp luộc nghi ngút khói mà nghe tiếng mưa rì rào, là cơn mưa phùn mùa xuân cùng mua găng tay đeo chung đi học, là cơn mưa mang đến mỗi trận đau khớp cho tôi, rồi ai đó lo lắng xoa dầu.

Tôi yêu mưa, yêu nhiều như thế nhưng sao mưa lại mang em đi, mang em đi trong nhòa nước. Là nước mưa hay nước mắt em. Ngày em đi mưa tầm tã tháng 7.

Tôi cũng yêu nắng, nắng mang lại cái ấm áp sau những ngày mưa, nắng an ủi lòng, nắng là kỷ niệm, là lúc hai đứa đội cái lá chuối chạy từ trường về nhà, là lúc hai đứa ngồi dưới giàn hoa thiên lý mát rượi, ngắm nắng, là lúc hai đưa lăng xăng thả diều nắng chan hòa. Nhưng nắng màu vàng, màu vàng của nắng giống mùa vàng hoa cúc, hoa quỳ, hoa hướng dương và giống em. Cũng môi hát, mắt cười. Nhìn nắng tôi chỉ nhớ đến em. Nhưng bờ vai nghiêng nắng ngày xưa không về nữa.

Tôi đã đi qua, qua hạ đỏ, qua hoa cúc, qua em, qua tôi. Tôi sẽ giữ cho mình chút nắng và cả chút mưa để sau này tôi lấy đó làm trải nghiệm. Có chút nắng, chút mưa, lòng tôi sẽ mãi xanh, thanh thoát, dịu nhẹ, bình yên.

Vậy là em đã đi rồi. Giá như tôi chưa từng có em, chưa từng có giàn thiên lý, chưa có hoa cúc và chưa có cánh diều. Nhưng cuộc đời đã ấn định để tôi gặp và quen em. Đành phải chấp nhận, vì đó là cuộc sống.

Cánh diều còn đây, anh sẽ mãi giữ, sẽ viết, sẽ thả vào gió những buồn vui để rồi ngày tháng đó mãi đẹp và không bùng cháy thêm một lần nào nữa.

Đêm nay tôi bước vội ra khỏi nhà. Ra ga, xếp hàng mua vé. Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ. Người bán vé hững hờ, hôm nay vé hết. Vé hết biết làm sao? Tôi biết rồi, tôi sẽ không tìm về tuổi thơ như Nguyễn Nhật Ánh, tôi sẽ chỉ nhớ lại những ký ức tốt đẹp đã có và sẽ tiếp tục bước lên phía trước mà không cần có ai đi bên cạnh.

Chào em, quá khứ của tôi.

Anh chị thân, đây là tâm sự của một người bạn mà em đã đọc được. Mong rằng, khi nghe những tâm sự của mình chia sẻ với mọi người, bạn ấy sẽ cảm thấy tốt hơn.
[/hide-this-part]

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: