Vì anh nghiện em mất rồi – Phần 3

Truyện ngắn hay - Vì anh nghiện em mất rồi - Phần 3

Truyện ngắn hay – Vì anh nghiện em mất rồi – Phần 3

Vì anh nghiện em mất rồi – Phần 3

Trang nằm thẩn thơ nghe nhạc. Nó thích Avril khủng khiếp. Đang quay cuồng với What The Hell, chợt điện thoại đổ chuông dồn dập, Trang uể oải nhoài người với lấy cái điện thoại trên bàn. Sms từ một số máy lạ :
– Em ơiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii…
Hơi bất ngờ, nhưng Trang rep luôn :
– Ơiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii
Kèm cái icon “” cười lăn lộn. Số máy kia trả lời rất nhanh :
– Em đang ở đâuuuuuuuuuuuuuuuuuuuuu ?
Trang lém lỉnh :
– Ở đâu còn lâu mới nói. Anh là aiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii ?
Nửa phút sau :
– Đã thế anh cũng không bao giờ nói cho em biết anh là Cường, bạn thằng Vương Anh và là người lúc chiều đưa em về.
Trang khúc khích :
– Lộ rồi
– Ồ thế à. Em có muốn nghe anh thì thầm một chút không?
– Có. Em đang dỏng tai lên nghe đây.
Ngay lập tức, cuộc gọi đến hiện số của Cường.
– Dạ em đây.
– Chim sẻ gọi chim cu nghe rõ gật gù…
Im lặng.
– Em ơi!!!
Vẫn im.
– Em ơiiiiiiiiiiiiiiiiii !
Không trả lời.
– Trang ơi!!! – phát cáu.
– Dạ.
– Sao em không nói gì ???
– Anh bảo nghe rõ gật gù, em gật nãy giờ muốn gãy cổ anh không thấy à
– À ừ…Anh xin lỗi…
Kết quả là ngày hôm đó Cường nằm buôn điện thoại với Trang đến tận khuya, tổng thiệt hại lên tới hàng trăm nghìn đồng. Cường pha trò, còn Trang thì cười không ngớt. Đến khi mắt mi mắt nặng trĩu, Trang mới nhỏ nhẹ :
– Anh à…Em buồn ngủ rồi. Để hôm khác nói chuyện tiếp nhá.
– Ừ. Thế chúc em ngủ ngon với cả mơ về anh nhé.
– Mơ về anh thì khác gì ác mộng.
Cường giận dỗi :
– Đùa chứ…Tụt hết cảm xúc. Ngủ đi. Ứ chơi với em nữa!
Cường cúp máy “rụp” một cái khá là phũ phàng, Trang ngẩn ngơ, rồi cười tủm tỉm :
– Đồ trẻ con!

+++

Những ngày sau đó, Cường chủ động gọi điện, nhắn tin cho Trang nhiều hơn. Bỗng dưng Cường cảm thấy người con gái này khiến tâm hồn nó trở nên nhẹ nhõm khi tiếp xúc. Những câu nói đùa vu vơ, những lần Trang đành hanh “đá xoáy”, những lúc Trang dở trò trêu chọc, hay những cuộc tranh luận với Trang, Cường đều bị Trang “đánh gục” vì sự lém lỉnh của cô nàng, mà đôi khi cũng là do Trang chơi bài cùn ăn vạ. Càng ngày Cường càng nhận ra thời gian nó dành cho Trang quá nhiều, đến nỗi mà nó bỏ ngoài tai lời rủ rê của mấy thằng bạn, ở nhà ôm khư khư cái Laptop chỉ để đợi Trang học bài xong là online nói chuyện. Một ngày không nhắn tin cho Trang, nó thấy thời gian cứ dài dằng dặc ra như con ốc sên bò trên cây bạch đàn…Trong người bức bối khó chịu và ruột gan thì cồn cào như người đói. Trang luôn có một cái gì nó, khiến nó bị cuốn hút ghê gớm, như chất kích thích vậy. Có lần Cường đã thành thật thổ lộ với Trang về cái cảm giác đang đeo bám mình, Trang phá lên cười khoái chí :
– Há há! Chết chưa! Anh nghiện em rồi đấy!
– Có lẽ…
Trang tinh nghịch :
– Cai nhanh còn kịp.
Cường thở dài :
– Em thấy thằng nghiện nào cai thuốc được thành công chưa?
– Rồi mà.
– Nhưng anh không phải thằng đó – lại thở dài phát nữa.
Trang trầm ngâm :
– Khi nào anh nghiện em như…nghiện đá mới nguy hiểm…

Truyện tình yêu: Vì anh nghiện em mất rồi

Chẳng nói chuyện với ai thoải mái được như Trang. Một cô gái đa cảm xúc, có thể vui buồn bất cứ lúc nào. Có thể chuyển từ trạng thái trẻ con nhí nhảnh sang người lớn sâu sắc chỉ trong tích tắc. Lắm khi thiếu điều Cường muốn thốt lên rằng Trang thật thần thánh. Chỉ ghét mỗi một điều, Trang hay động chạm vào “nỗi đau thầm kín” của Cường :
– Học xong anh định làm gì?
– Một xe 2 mũ.
– Là sao ?
Cường chép miệng :
– Đại học Giao thông vận tải, khoa đứng đường vẫy vẫy ý.
– Chả hiểu – Trang ngơ ngác.
Cường hóm hỉnh :
– Tên khoa học của nó là “Xe Ôm” em ạ.
– Ờm…Nhìn anh cũng có triển vọng phết – giọng đá đểu thấy rõ.
– Cảm ơn…Ai cũng khen anh thế.
Trang ôm bụng cười ngặt nghẽo :
– Anh không có ước mơ nào to lớn hơn một chút à?
– Có chứ – Cường giả bộ ngây thơ – Hồi bé anh toàn ước làm siêu nhân đi bảo vệ Trái đất ấy.
– Em không đùa – Trang nhăn mặt – Anh cũng lớn rồi, cũng phải có hoài bão chứ ?
– Bằng cách nào hả em?
– Chơi bời ít thôi. Lớp 12 mà anh cứ học hành hời hợt thế này làm sao có tương lai.
– Anh cũng muốn học hành tử tế lắm chứ, nhưng gia đình mới gặp chuyện buồn, thực sự anh chẳng còn tâm trí nào để mà học nữa…
Trang ái ngại :
– Gặp chuyện gì hả anh?
– À – Cường vờ thiểu não – con mèo nhà anh đi đâu mấy hôm nay rồi, anh thương nó lắm. Ăn không ngon nhưng ngủ như điên em ạ, khổ…
Những lúc ấy, Trang chỉ còn biết lắc đầu chán nản :
– Em chịu anh rồi !!!
Dần dần, Cường và Trang trở nên vô cùng thân thiết. Cường giống như một người anh, người bạn, lúc nào cũng chăm chút cho Trang từng tí một, còn Trang thì chẳng biết tự bao giờ, đã trở thành một phần trong cuộc sống của Cường…Không thể thiếu!

+++

– Hy vọng đây là đợt rét cuối..!
Trang vừa xuýt xoa vừa run lên cầm cập. Gần một tuần nay, trời mưa không ngớt, gió vẫn ào ào thổi và khối không khí lạnh vẫn liên tục đổ bộ về đất liền. Tiết học thêm trôi qua nặng nề trong cái đói và cái rét! Thật vậy, bụng Trang bắt đầu réo lên anh ách như biểu tình chủ nó cái tội lười ăn bữa trưa. Trang lo lắng nhìn ra ngoài cửa sổ, nền trời đã ngả sang màu chiều muộn…
Tiếng chuông tan trường réo lên như dọa nạt. Trang lật đật thu dọn sách vở, kéo từng bước chân nặng nề ra khỏi lớp. Gió như đang tát thẳng vào mặt nó, lạnh buốt. Trang đội xụp cả mũ áo khoác lên đầu, kéo pécmơtuya sát cổ mà vẫn thấy rùng mình. Vừa bức ra khỏi cổng trường, điện thoại rung lên từng hồi…Nó dí sát mắt vào cái màn hình : “Cường á” !!?
– Sao hả anh?
– Nhìn về phía trước đi…
– Dạ ?
Trang đưa mắt nhìn quanh, một thằng con trai “dúm dó” trong chiếc áo khoác mỏng manh đứng bên đường đưa tay vẫy Trang. Phải mất đến vài giây định thần lại, Trang mới thốt lên khe khẽ :
– Ôi trời…!
Cường thở hắt ra khói, nhìn Trang trìu mến :
– Về thôi em.
Trang nhặng xị :
– Ai bắt anh lên trường đón em vào cái thời tiết giết người này hả? Lại còn ăn mặc như kiểu gia đình thiếu thốn thế kia?
– Chẳng lẽ để em đi mưa một đoạn dài ra điểm Bus, anh biết thừa hôm nay thứ 7 bố mẹ em về muộn không đi đón em được rồi nhé…
– Anh là ma xó à?
– Ừ…
– Sao mặt anh gian thế?
– Mặt anh gian để cho giống mặt em.
Trang đấm thùm thụp vào lưng Cường, ngặt nghẽo :
– Đồ quái vật..!!!
Trời mưa mỗi lúc càng thêm nặng hạt, gió càng thêm dữ dội. Ánh đèn đường vàng vọt rọi xuống đường bóng nhẫy, soi sáng rõ toàn thân thằng con trai đang lẩy bẩy…Chiếc ô cầu vồng của Trang không đủ che chắn hết những giọt mưa tới tấp hắt vào mặt Cường, nó oằn mình theo từng đợt gió, vặn vẹo, lung lay. Trang gồng mình cố giữ chiếc ô cho chắc, nó rụt rè thì thầm vào tai Cường :
– Anh lạnh không?
– Cũng hơi hơi…
– Hơi cái đầu anh! Anh hứng hết mưa hết gió của em rồi còn gì. Thế này về ốm thì sao?
– Ừm…Anh khỏe như chú voi con ở bản Đôn ấy…Không sợ.
– Vớ vẩn. Anh mà ốm thì em áy náy lắm đấy.
– Ơ…Anh tự nguyện mà. Em ngồi yên đi.
Bàn tay Cường tím tái, tê cứng vì lạnh. Con đường còn khá dài. Trang bồi hồi, một cái gì đó đang nhen nhóm trong lòng nó, khó tả. Hai bên đường, người ta đóng hết cửa tránh gió lùa, ánh đèn hắt ra từ những ngôi nhà không đủ sưởi ấm 2 sinh linh đang run lên vì lạnh. Cả khoảng áo trước ngực, và mái tóc bờm xờm dựng đứng của Cường giờ đây ướt nhẹp. Cái buốt giá đang dần thẩm thấu qua lớp vải, ngấm vào da thịt thằng con trai không quen khắc nghiệt. Đột nhiên, Trang vòng hai tay ra phía trước, ôm Cường thật nhẹ, nó ngượng ngùng :
– Đỡ lạnh hơn không?
– Ừ…
Cường mỉm cười, tim bỗng lệch nhịp với tần xuất cao hơn. Và đúng là, hai người khi là một thì ấm hơn thật! Suốt quãng đường, không ai nói với ai thêm điều gì nữa. Chỉ có những đoạn độc thoại từ hai não bộ gần nhau, mà có thể cả hai cùng hiểu được…
Cánh cổng gỗ và hàng rào trắng muốt hiện ra trước mắt. Trang bước xuống xe, nó nhìn Cường đầy vẻ biết ơn và…tội lỗi :
– Hay anh vào nhà đợi lát nữa ngớt mưa rồi về?
– Thôi – Cường xua tay – Mẹ anh đang mong lắm ấy.
Trang bật cười gượng gạo :
– Nhưng mà lạnh lắm..?!
– Ừ…Cũng lạnh hơn một tẹo…Mình đồng da sắt như anh, lo gì.
Cường nhăn nhở.
– Em vào nhà đi – Cường giục.
– Vâng. Anh về đi.
– Em vào nhà anh mới yên tâm về được.
– Anh về thì em vào, ai bắt đi đâu mà sợ…
– Ừ – thằng con trai cười dịu dàng, phóng đi như gió.
Đó là lần đầu tiên, Trang biết bần thần đứng tiễn một đứa con trai, cho đến khi chỉ còn là một chấm nhỏ nơi phía cuối con đường như vậy…

Vì anh nghiện em mất rồi sưu tầm từ megafun và đăng tại mục Truyện ngắn hay

5 comments

  1. Pingback: Vì anh nghiện em mất rồi | Vi anh nghien em mat roi | Phần 1 | chohoatuoi.vn

  2. Pingback: Vì anh nghiện em mất rồi (Full) | Video | Audio | Truyện ngắn hay | chohoatuoi.vn

  3. Pingback: Vì anh nghiện em mất rồi | vi anh nghien em mat roi | Phần 5 | chohoatuoi.vn

  4. Pingback: Vì anh nghiện em mất rồi | vi anh nghien em mat roi | Phần 4 | chohoatuoi.vn

  5. Pingback: Vì anh nghiện em mất rồi | vi anh nghien em mat roi | Phần 2 | chohoatuoi.vn

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: